1. Tuổi thơ:
Tôi là 8x đời đầu, sinh ra trong một gia đình cũng khá giả, ba mẹ tôi có cái quán nhậu làm ăn cũng ngon lắm. Gia đình tôi có 4 chị em, chị hai, anh ba, tôi và nhỏ em út. Ngay từ nhỏ mấy chị em chỉ biết ở nhà, ít khi ra đường, do ông già tôi là con trai độc tôn của dòng họ, nên rất gia trưởng, ko cho chị em tôi đi đâu hết, toàn ở nhà lo học, ít vận động chạy nhảy, nên đứa nào cũng còm nhom.
Thời tiểu học tôi luôn luôn đứng nhì lớp, chỉ thua con nhỏ Trân lớp trưởng. Mà với tôi thì chuyện đó không quan trọng, bởi thủ lĩnh thật sự của lớp là tôi. Chả phải tôi giỏi giang gì, mà do tôi là nhà tài trợ cho đám con trai trong lớp, banh bóng, truyện tranh, bánh kẹo toàn do tôi mua cho tụi nó, nên tụi nó nể lắm. Chẳng phải tôi giàu có gì, toàn tiền tôi chỉa của bà già không à. Ngày xưa, trường tôi có qui định là mỗi lớp có cái bàn danh dự, hàng tuần lớp sẽ bầu chọn ra 4 bạn nổi bật nhất lớp lên ngồi ở đó. Tôi thì được đám con trai lúc nào cũng chọn nên mặc định ngồi trên đó ngày này qua tháng nọ, thậm chí ko nhớ nổi cái chỗ ở dưới của mình là ở đâu lun. Nhỏ Trân thì học siêu giỏi với nó được lòng mấy đứa con gái, nên nó cũng mặc định ngồi như tui. Hai vị trí còn lại thì thay đổi liên tục, mà thường là con gái không. Mà con trai thì ai đời lại đi chơi với con gái bao giờ.
Đầu năm lớp 4, lớp tôi có 1 nhỏ tên là Xuân từ Cao Nguyên chuyển xuống, ấn tượng đầu tiên là nó trắng như bông bưởi cùng với giọng nói rất hay, chứ không khô khan như dân miền trung quê tui. Hết năm lớp 4 là nhỏ đó chiếm vị trí thứ 2 của tui, và trở thành bạn cực kỳ thân với Trân, tui bị tụt xuống hạng 3.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 5. Tui 10 tuổi đủ để biết chỉa tiền của bà già đi chơi với đám bạn, biết nói xạo đi học thêm để được đi rẫy chơi, biết tắm biển nhưng vẫn chưa biết quan tâm tới đám con gái. Lần cắm trại ở trường, tui được phân công vẽ cái bảng trại, thể thao thì tui ko biết chứ vẽ vời, cắt dán thì tui hơi bị giỏi. Tui nói với cô là nhà e buôn bán nên e ko làm ở nhà được, làm ở nhà bạn khác thì đc. Cô nói hay em đem đồ lên nhà bạn Trân làm vì nhà Trân gần trường thuận tiện hơn. Ngày xưa cắm trại học trò tự làm hết mọi việc, từ đi rừng chặt tre, tự đi hái hoa về hết tràng hạt, tự dựng trại. Chứ không như học trò bây giờ, cái gì cũng thuê người làm. Cô phân công rõ ràng hết mọi việc, đám con trai thì đi chặt tre, đám con gái thì đi hái hoa, còn tui với Trân thì ở nhà cắt dán bảng trại. Tui năn nỉ cô cho đi chặt tre mà cô không cho, còn chê tui ốm yếu chặt gì nổi, nhục sao mà nhục.
Chiều đó tui ôm dụng cụ đồ nghề tới nhà Trân. Kể về gia cảnh nhà Trân là nó như thế này: ba mẹ nó ly dị từ khi mẹ nó sinh ra 2 đứa con gái, ổng bỏ đi kiếm vợ khác để kiếm thằng ku. Mẹ nó làm cán bộ Hội phụ nữ xã. Trân là chị 2 phải ở nhà giữ em. Em nó thì cũng đã vô lớp 3, chiều đó nhỏ em đi học nên chỉ có mình Trân ở nhà.
- Trân ơi mở cửa.
- Minh hả? vô đi, tui đợi bạn nãy giờ đó.
- Đợi tui chi, tui chỉ thích đi chặt tre thôi. Mà giờ phải ở đây là chán lắm đó.
- Bộ bạn ghét mình lắm hả? Trân nói với vẻ mặt buồn buồn.
- Có đâu, tui chỉ thích đi chơi với mấy thằng kia thôi.
- Tại bạn vẽ đẹp cô mới giao cho bạn chứ, đây là việc quan trọng nhất của trại đó. Mình chỉ phụ bạn chút đỉnh thôi, chứ mình cũng không bít làm đâu.
- Ừ, tui biết rồi. Tui nói mà chưa hết bực.
Rồi tui cũng trải tờ giấy carton ra, đo đo kẻ kẻ. Mặc dù không thích làm nhưng khi bắt tay vô làm thì tui cũng tập trung lắm. Phát họa xong dòng chữ chi đội Lê Văn Tám thì Trân bưng ra ly nước mời uống.
- Bạn nghỉ tay uống nước đi, làm gì mà làm say mê thế. Tuần sau mới cắm trại lận mà.
- Ừ cảm ơn nha.
- Sao bạn quạu quạu vậy? bộ còn giận mình hả?
- Trân làm gì tui mà tui giận?
- Tại thấy bạn buồn, mà sao bạn không thích chơi với con gái vậy?
- Tui không biết.
- Bạn chơi với mình với nha, mình muốn được chơi với bạn lắm. Bạn biết không? Mình muốn được như bạn, tự do đi chơi, chứ không như mình, cả ngày cứ đi học rồi về nhà coi nhà, không được đi đâu hết đó. Mình buồn ghê lắm, mình nhớ Ba mình, ngày xưa Ba hay cõng mình đi chơi, thương mình lắm . Vừa nói nó vừa rơm rớm nước mắt.
- Thôi thôi, bạn đừng khóc, tui chơi với bạn là được rồi mà. Thấy nó khóc tui cũng cuống quýt lên, nắm lấy tay nó lắt lắt.
- Bạn nói thật chứ? Vẻ mặt nó tươi tỉnh lên rồi nắm chặt tay mình hơn.
- Ừ, nhưng chỉ làm bạn ở nhà thôi nha, lên trường mà tỏ ra thân thiết là mấy thằng kia chọc tui chết lun đó.
- Ừ vậy cũng được, rảnh rảnh bạn cứ lên nhà mình chơi nha. Ở nhà 1 mình tui chán lắm.
Nhìn thấy nó mừng rỡ như vậy, bất giác tui cũng vui theo, tui đưa tay lên lau nhẹ giọt nước mắt còn dính trên má nó. Nó đỏ mặt rồi buông tay tui ra, cuối đầu e thẹn. Tui cũng chả hiểu gì sắc. Chắc là con gái 10 tuổi nó dậy thì sớm hơn con trai thì phải.
Rồi tui kể chuyện tui đi chơi với mấy thằng con trai, đi rẫy bắt dế đá, đi hái trộm xoài, đi tắm ao. Thấy nó ngồi nghe mê mẩn, tui cũng kể say sưa. Kể tới lúc mẹ nó về kêu cửa tui mới hết hồn, nhìn lại tờ giấy mới vẽ được có chút xíu. Tui ra chào mẹ nó rồi mẹ nó hỏi tui con ai, nhà ở đâu. Tui nói ra thì mẹ nó kêu trời, té ra là bà con, tui kêu mẹ nó bằng chị thôi, còn bà con kiểu nào thì mẹ nó nói vòng vo tui cũng chả nhớ. Rồi mẹ nó kêu con Trân phải kêu tui bằng Cậu, rồi còn nói rảnh rảnh e cứ lên chơi với cháu nó nha nữa chứ.
Sáng mai lên lớp học, tui vẫn ra chơi với đám con trai bình thường, nhưng khi vô bàn danh dự ngồi kế bên Trân tự dưng nó lôi ra mấy cây kẹo.
- Cho cậu nè! Ngon lắm đó.
- Không ăn! Tui nói rồi lên lớp là tui ko có chơi với con gái mà.
- Hic hic! Con Trân bắt đầu mít ướt.
- Được rồi, được rồi để tui ăn.
Vậy là từ giờ tui bắt đầu bị con gái nó hành cho tới mãi về sau này vẫn vậy. Số tui nó khổ thế đó.
Buổi chiều tui lại chạy lên nhà Trân. Lần này nó ko đợi tui kêu cửa nữa mà nó đứng đợi sẵn trước nhà rồi. Vừa thấy tui đi lên là nó tíu tít:
- Cậu Minh, cậu tới rồi, con đợi cậu nãy giờ lun đó!
- Ặc! Đừng có kêu tui bằng cậu nữa được không, nghe gớm chết được.
- Không được, Mẹ nói gặp cậu là phải kêu bằng cậu không được xưng là bạn bè nữa.
- Thôi tranh thủ vô làm lẹ đi.
Nói rồi tui đi vô nhà, bày đồ ra vẽ tiếp, sau khi kẻ xong chữ rồi tui kêu Trân sơn màu lên đi để tui cắt hoa trang trí. Nhìn nó chấm màu phết phết tè le lên tui mún tức lun.
- Trân sơn cái gì mà gớm quá vậy? Tui nhăn mặt.
- Chứ sơn sao bây giờ? Hay cậu nắm tay con sơn thử cho con quen tay đi.
Nghe nó nói vậy tui đành nắm tay nó rồi từ từ chấm màu kéo lên kéo xuống một cách đều đặn. Nắm tay nó một hồi tui mới cảm nhận thấy bàn tay nó bé tý, nhưng mềm mại vô cùng tự dưng cũng thích thích.
- Tay Trân mềm quá hen. Tui buộc miệng nói.
- Mềm lắm hả? cậu thích ko con cho cậu nắm đó. Hihi! Nó đỏ mặt nói nhỏ.
- Thôi ráng sơn cho nó xong đi, khi nào nghỉ giải lao mình nắm tay tiếp nha.
- Dạ!
Khi sơn xong cái cổng trại nó đi lấy 2 ly nước ra uống. Uống xong tui nhìn nó, tự dưng thấy nó cũng dễ thương, vậy mà đó giờ tui không biết. chơi với con gái thấy cũng hay hay, nhẹ nhàng sao đó. Bất giác tui nắm lấy tay nó vuốt ve.
- Tay Trân mềm mại thật đó.
- Hi hi! Nó lại cười và đỏ mặt.
Tui lại đưa tay vuốt ve lên má nó, nó lại nhìn tui cười. Một nụ cười hồn nhiên, cực kỳ ngây thơ, trong sáng. Bỗng dưng không biết ai sai khiến, tui kéo nó lại gần rồi hun một cái lên má nó. Nó đẩy tui ra, kêu lên:
- Cậu này kỳ ghê, cậu làm gì con vậy?
- Hì, tư dưng thấy Trân dễ thương nên hun thử thôi mà.
- Hun như trên TV đó hả cậu.
- Ừ, cho mình hun cái nữa nha. Hì hì
- Dạ, cậu hun đi, đừng có nghỉ chơi với con là được ah.
Nghe nó nói vậy, tui liền kéo nó lại gần, một tay vòng qua eo nó, một tay để lên cổ rồi hun vào má nó, một mùi thơm thoang thoảng nhẹ nhàng bay vào mũi, tui nhắm mắt lại hít một hơi thật dài.
- Má Trân thơm thật đó. Mình thích lắm.
- Thật không cậu? Trân tròn xoa mắt hỏi.
Tui lại kéo nó vào hun tiếp, bất chợt tui hun trúng môi nó, nó cũng để yên. Còn nhỏ tui đâu có biết đá lưỡi đá gì đâu, cứ ngậm cái môi nó mà mút mút. Tui cảm nhận được vị ngọt ngọt từ miệng nó chuyển sang cộng với mùi hương tuyệt vời của nó tui không dứt ra được. Trân nó cũng thích lắm hay sao mà để yên cho tui hun, hai mắt nó nhắm nghiền lại.
- Trân ơi! Mở cửa cho mẹ! Bất ngờ mẹ nó đi làm về la lên, tui lật đật buông nó ra, nước miếng từ miệng nó còn kéo sang miệng tui. Tui cầm mấy cây cọ lên giả bộ sơn sơn cho Trân ra mở cửa, trong bụng cứ run run.
- Cha, em tới làm cộng trại với Trân nữa đó hả? Em sơn đẹp quá đó nha.
- Dạ, con chào cô mới về.
- Con cô cái gì, hôm qua chị đã nói là kêu bằng chị thôi, bà con gần lắm đó, biết chưa.
- Hì, dạ, con à em chưa quen ạ.
các bạn đọc tạm xíu. mai tui viết tiếp!!!
Thời tiểu học tôi luôn luôn đứng nhì lớp, chỉ thua con nhỏ Trân lớp trưởng. Mà với tôi thì chuyện đó không quan trọng, bởi thủ lĩnh thật sự của lớp là tôi. Chả phải tôi giỏi giang gì, mà do tôi là nhà tài trợ cho đám con trai trong lớp, banh bóng, truyện tranh, bánh kẹo toàn do tôi mua cho tụi nó, nên tụi nó nể lắm. Chẳng phải tôi giàu có gì, toàn tiền tôi chỉa của bà già không à. Ngày xưa, trường tôi có qui định là mỗi lớp có cái bàn danh dự, hàng tuần lớp sẽ bầu chọn ra 4 bạn nổi bật nhất lớp lên ngồi ở đó. Tôi thì được đám con trai lúc nào cũng chọn nên mặc định ngồi trên đó ngày này qua tháng nọ, thậm chí ko nhớ nổi cái chỗ ở dưới của mình là ở đâu lun. Nhỏ Trân thì học siêu giỏi với nó được lòng mấy đứa con gái, nên nó cũng mặc định ngồi như tui. Hai vị trí còn lại thì thay đổi liên tục, mà thường là con gái không. Mà con trai thì ai đời lại đi chơi với con gái bao giờ.
Đầu năm lớp 4, lớp tôi có 1 nhỏ tên là Xuân từ Cao Nguyên chuyển xuống, ấn tượng đầu tiên là nó trắng như bông bưởi cùng với giọng nói rất hay, chứ không khô khan như dân miền trung quê tui. Hết năm lớp 4 là nhỏ đó chiếm vị trí thứ 2 của tui, và trở thành bạn cực kỳ thân với Trân, tui bị tụt xuống hạng 3.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 5. Tui 10 tuổi đủ để biết chỉa tiền của bà già đi chơi với đám bạn, biết nói xạo đi học thêm để được đi rẫy chơi, biết tắm biển nhưng vẫn chưa biết quan tâm tới đám con gái. Lần cắm trại ở trường, tui được phân công vẽ cái bảng trại, thể thao thì tui ko biết chứ vẽ vời, cắt dán thì tui hơi bị giỏi. Tui nói với cô là nhà e buôn bán nên e ko làm ở nhà được, làm ở nhà bạn khác thì đc. Cô nói hay em đem đồ lên nhà bạn Trân làm vì nhà Trân gần trường thuận tiện hơn. Ngày xưa cắm trại học trò tự làm hết mọi việc, từ đi rừng chặt tre, tự đi hái hoa về hết tràng hạt, tự dựng trại. Chứ không như học trò bây giờ, cái gì cũng thuê người làm. Cô phân công rõ ràng hết mọi việc, đám con trai thì đi chặt tre, đám con gái thì đi hái hoa, còn tui với Trân thì ở nhà cắt dán bảng trại. Tui năn nỉ cô cho đi chặt tre mà cô không cho, còn chê tui ốm yếu chặt gì nổi, nhục sao mà nhục.
Chiều đó tui ôm dụng cụ đồ nghề tới nhà Trân. Kể về gia cảnh nhà Trân là nó như thế này: ba mẹ nó ly dị từ khi mẹ nó sinh ra 2 đứa con gái, ổng bỏ đi kiếm vợ khác để kiếm thằng ku. Mẹ nó làm cán bộ Hội phụ nữ xã. Trân là chị 2 phải ở nhà giữ em. Em nó thì cũng đã vô lớp 3, chiều đó nhỏ em đi học nên chỉ có mình Trân ở nhà.
- Trân ơi mở cửa.
- Minh hả? vô đi, tui đợi bạn nãy giờ đó.
- Đợi tui chi, tui chỉ thích đi chặt tre thôi. Mà giờ phải ở đây là chán lắm đó.
- Bộ bạn ghét mình lắm hả? Trân nói với vẻ mặt buồn buồn.
- Có đâu, tui chỉ thích đi chơi với mấy thằng kia thôi.
- Tại bạn vẽ đẹp cô mới giao cho bạn chứ, đây là việc quan trọng nhất của trại đó. Mình chỉ phụ bạn chút đỉnh thôi, chứ mình cũng không bít làm đâu.
- Ừ, tui biết rồi. Tui nói mà chưa hết bực.
Rồi tui cũng trải tờ giấy carton ra, đo đo kẻ kẻ. Mặc dù không thích làm nhưng khi bắt tay vô làm thì tui cũng tập trung lắm. Phát họa xong dòng chữ chi đội Lê Văn Tám thì Trân bưng ra ly nước mời uống.
- Bạn nghỉ tay uống nước đi, làm gì mà làm say mê thế. Tuần sau mới cắm trại lận mà.
- Ừ cảm ơn nha.
- Sao bạn quạu quạu vậy? bộ còn giận mình hả?
- Trân làm gì tui mà tui giận?
- Tại thấy bạn buồn, mà sao bạn không thích chơi với con gái vậy?
- Tui không biết.
- Bạn chơi với mình với nha, mình muốn được chơi với bạn lắm. Bạn biết không? Mình muốn được như bạn, tự do đi chơi, chứ không như mình, cả ngày cứ đi học rồi về nhà coi nhà, không được đi đâu hết đó. Mình buồn ghê lắm, mình nhớ Ba mình, ngày xưa Ba hay cõng mình đi chơi, thương mình lắm . Vừa nói nó vừa rơm rớm nước mắt.
- Thôi thôi, bạn đừng khóc, tui chơi với bạn là được rồi mà. Thấy nó khóc tui cũng cuống quýt lên, nắm lấy tay nó lắt lắt.
- Bạn nói thật chứ? Vẻ mặt nó tươi tỉnh lên rồi nắm chặt tay mình hơn.
- Ừ, nhưng chỉ làm bạn ở nhà thôi nha, lên trường mà tỏ ra thân thiết là mấy thằng kia chọc tui chết lun đó.
- Ừ vậy cũng được, rảnh rảnh bạn cứ lên nhà mình chơi nha. Ở nhà 1 mình tui chán lắm.
Nhìn thấy nó mừng rỡ như vậy, bất giác tui cũng vui theo, tui đưa tay lên lau nhẹ giọt nước mắt còn dính trên má nó. Nó đỏ mặt rồi buông tay tui ra, cuối đầu e thẹn. Tui cũng chả hiểu gì sắc. Chắc là con gái 10 tuổi nó dậy thì sớm hơn con trai thì phải.
Rồi tui kể chuyện tui đi chơi với mấy thằng con trai, đi rẫy bắt dế đá, đi hái trộm xoài, đi tắm ao. Thấy nó ngồi nghe mê mẩn, tui cũng kể say sưa. Kể tới lúc mẹ nó về kêu cửa tui mới hết hồn, nhìn lại tờ giấy mới vẽ được có chút xíu. Tui ra chào mẹ nó rồi mẹ nó hỏi tui con ai, nhà ở đâu. Tui nói ra thì mẹ nó kêu trời, té ra là bà con, tui kêu mẹ nó bằng chị thôi, còn bà con kiểu nào thì mẹ nó nói vòng vo tui cũng chả nhớ. Rồi mẹ nó kêu con Trân phải kêu tui bằng Cậu, rồi còn nói rảnh rảnh e cứ lên chơi với cháu nó nha nữa chứ.
Sáng mai lên lớp học, tui vẫn ra chơi với đám con trai bình thường, nhưng khi vô bàn danh dự ngồi kế bên Trân tự dưng nó lôi ra mấy cây kẹo.
- Cho cậu nè! Ngon lắm đó.
- Không ăn! Tui nói rồi lên lớp là tui ko có chơi với con gái mà.
- Hic hic! Con Trân bắt đầu mít ướt.
- Được rồi, được rồi để tui ăn.
Vậy là từ giờ tui bắt đầu bị con gái nó hành cho tới mãi về sau này vẫn vậy. Số tui nó khổ thế đó.
Buổi chiều tui lại chạy lên nhà Trân. Lần này nó ko đợi tui kêu cửa nữa mà nó đứng đợi sẵn trước nhà rồi. Vừa thấy tui đi lên là nó tíu tít:
- Cậu Minh, cậu tới rồi, con đợi cậu nãy giờ lun đó!
- Ặc! Đừng có kêu tui bằng cậu nữa được không, nghe gớm chết được.
- Không được, Mẹ nói gặp cậu là phải kêu bằng cậu không được xưng là bạn bè nữa.
- Thôi tranh thủ vô làm lẹ đi.
Nói rồi tui đi vô nhà, bày đồ ra vẽ tiếp, sau khi kẻ xong chữ rồi tui kêu Trân sơn màu lên đi để tui cắt hoa trang trí. Nhìn nó chấm màu phết phết tè le lên tui mún tức lun.
- Trân sơn cái gì mà gớm quá vậy? Tui nhăn mặt.
- Chứ sơn sao bây giờ? Hay cậu nắm tay con sơn thử cho con quen tay đi.
Nghe nó nói vậy tui đành nắm tay nó rồi từ từ chấm màu kéo lên kéo xuống một cách đều đặn. Nắm tay nó một hồi tui mới cảm nhận thấy bàn tay nó bé tý, nhưng mềm mại vô cùng tự dưng cũng thích thích.
- Tay Trân mềm quá hen. Tui buộc miệng nói.
- Mềm lắm hả? cậu thích ko con cho cậu nắm đó. Hihi! Nó đỏ mặt nói nhỏ.
- Thôi ráng sơn cho nó xong đi, khi nào nghỉ giải lao mình nắm tay tiếp nha.
- Dạ!
Khi sơn xong cái cổng trại nó đi lấy 2 ly nước ra uống. Uống xong tui nhìn nó, tự dưng thấy nó cũng dễ thương, vậy mà đó giờ tui không biết. chơi với con gái thấy cũng hay hay, nhẹ nhàng sao đó. Bất giác tui nắm lấy tay nó vuốt ve.
- Tay Trân mềm mại thật đó.
- Hi hi! Nó lại cười và đỏ mặt.
Tui lại đưa tay vuốt ve lên má nó, nó lại nhìn tui cười. Một nụ cười hồn nhiên, cực kỳ ngây thơ, trong sáng. Bỗng dưng không biết ai sai khiến, tui kéo nó lại gần rồi hun một cái lên má nó. Nó đẩy tui ra, kêu lên:
- Cậu này kỳ ghê, cậu làm gì con vậy?
- Hì, tư dưng thấy Trân dễ thương nên hun thử thôi mà.
- Hun như trên TV đó hả cậu.
- Ừ, cho mình hun cái nữa nha. Hì hì
- Dạ, cậu hun đi, đừng có nghỉ chơi với con là được ah.
Nghe nó nói vậy, tui liền kéo nó lại gần, một tay vòng qua eo nó, một tay để lên cổ rồi hun vào má nó, một mùi thơm thoang thoảng nhẹ nhàng bay vào mũi, tui nhắm mắt lại hít một hơi thật dài.
- Má Trân thơm thật đó. Mình thích lắm.
- Thật không cậu? Trân tròn xoa mắt hỏi.
Tui lại kéo nó vào hun tiếp, bất chợt tui hun trúng môi nó, nó cũng để yên. Còn nhỏ tui đâu có biết đá lưỡi đá gì đâu, cứ ngậm cái môi nó mà mút mút. Tui cảm nhận được vị ngọt ngọt từ miệng nó chuyển sang cộng với mùi hương tuyệt vời của nó tui không dứt ra được. Trân nó cũng thích lắm hay sao mà để yên cho tui hun, hai mắt nó nhắm nghiền lại.
- Trân ơi! Mở cửa cho mẹ! Bất ngờ mẹ nó đi làm về la lên, tui lật đật buông nó ra, nước miếng từ miệng nó còn kéo sang miệng tui. Tui cầm mấy cây cọ lên giả bộ sơn sơn cho Trân ra mở cửa, trong bụng cứ run run.
- Cha, em tới làm cộng trại với Trân nữa đó hả? Em sơn đẹp quá đó nha.
- Dạ, con chào cô mới về.
- Con cô cái gì, hôm qua chị đã nói là kêu bằng chị thôi, bà con gần lắm đó, biết chưa.
- Hì, dạ, con à em chưa quen ạ.
các bạn đọc tạm xíu. mai tui viết tiếp!!!
Hiện tại, host ảnh của diễn đàn bị chặn. Đề nghị nhà cung cấp sửa link hình ảnh trong bài đăng từ UPLOAD69.LOL thành UPLOAD69.LAT











