Nhật ký - Cuộc đời của kẻ thất bại

  • Hiện tại, host ảnh của diễn đàn bị chặn. Đề nghị nhà cung cấp sửa link hình ảnh trong bài đăng từ UPLOAD69.LOL thành UPLOAD69.LAT
  • ACHECKERVIET.CO là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
1. Tuổi thơ:
Tôi là 8x đời đầu, sinh ra trong một gia đình cũng khá giả, ba mẹ tôi có cái quán nhậu làm ăn cũng ngon lắm. Gia đình tôi có 4 chị em, chị hai, anh ba, tôi và nhỏ em út. Ngay từ nhỏ mấy chị em chỉ biết ở nhà, ít khi ra đường, do ông già tôi là con trai độc tôn của dòng họ, nên rất gia trưởng, ko cho chị em tôi đi đâu hết, toàn ở nhà lo học, ít vận động chạy nhảy, nên đứa nào cũng còm nhom.
Thời tiểu học tôi luôn luôn đứng nhì lớp, chỉ thua con nhỏ Trân lớp trưởng. Mà với tôi thì chuyện đó không quan trọng, bởi thủ lĩnh thật sự của lớp là tôi. Chả phải tôi giỏi giang gì, mà do tôi là nhà tài trợ cho đám con trai trong lớp, banh bóng, truyện tranh, bánh kẹo toàn do tôi mua cho tụi nó, nên tụi nó nể lắm. Chẳng phải tôi giàu có gì, toàn tiền tôi chỉa của bà già không à. Ngày xưa, trường tôi có qui định là mỗi lớp có cái bàn danh dự, hàng tuần lớp sẽ bầu chọn ra 4 bạn nổi bật nhất lớp lên ngồi ở đó. Tôi thì được đám con trai lúc nào cũng chọn nên mặc định ngồi trên đó ngày này qua tháng nọ, thậm chí ko nhớ nổi cái chỗ ở dưới của mình là ở đâu lun. Nhỏ Trân thì học siêu giỏi với nó được lòng mấy đứa con gái, nên nó cũng mặc định ngồi như tui. Hai vị trí còn lại thì thay đổi liên tục, mà thường là con gái không. Mà con trai thì ai đời lại đi chơi với con gái bao giờ.
Đầu năm lớp 4, lớp tôi có 1 nhỏ tên là Xuân từ Cao Nguyên chuyển xuống, ấn tượng đầu tiên là nó trắng như bông bưởi cùng với giọng nói rất hay, chứ không khô khan như dân miền trung quê tui. Hết năm lớp 4 là nhỏ đó chiếm vị trí thứ 2 của tui, và trở thành bạn cực kỳ thân với Trân, tui bị tụt xuống hạng 3.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 5. Tui 10 tuổi đủ để biết chỉa tiền của bà già đi chơi với đám bạn, biết nói xạo đi học thêm để được đi rẫy chơi, biết tắm biển nhưng vẫn chưa biết quan tâm tới đám con gái. Lần cắm trại ở trường, tui được phân công vẽ cái bảng trại, thể thao thì tui ko biết chứ vẽ vời, cắt dán thì tui hơi bị giỏi. Tui nói với cô là nhà e buôn bán nên e ko làm ở nhà được, làm ở nhà bạn khác thì đc. Cô nói hay em đem đồ lên nhà bạn Trân làm vì nhà Trân gần trường thuận tiện hơn. Ngày xưa cắm trại học trò tự làm hết mọi việc, từ đi rừng chặt tre, tự đi hái hoa về hết tràng hạt, tự dựng trại. Chứ không như học trò bây giờ, cái gì cũng thuê người làm. Cô phân công rõ ràng hết mọi việc, đám con trai thì đi chặt tre, đám con gái thì đi hái hoa, còn tui với Trân thì ở nhà cắt dán bảng trại. Tui năn nỉ cô cho đi chặt tre mà cô không cho, còn chê tui ốm yếu chặt gì nổi, nhục sao mà nhục.
Chiều đó tui ôm dụng cụ đồ nghề tới nhà Trân. Kể về gia cảnh nhà Trân là nó như thế này: ba mẹ nó ly dị từ khi mẹ nó sinh ra 2 đứa con gái, ổng bỏ đi kiếm vợ khác để kiếm thằng ku. Mẹ nó làm cán bộ Hội phụ nữ xã. Trân là chị 2 phải ở nhà giữ em. Em nó thì cũng đã vô lớp 3, chiều đó nhỏ em đi học nên chỉ có mình Trân ở nhà.
- Trân ơi mở cửa.
- Minh hả? vô đi, tui đợi bạn nãy giờ đó.
- Đợi tui chi, tui chỉ thích đi chặt tre thôi. Mà giờ phải ở đây là chán lắm đó.
- Bộ bạn ghét mình lắm hả? Trân nói với vẻ mặt buồn buồn.
- Có đâu, tui chỉ thích đi chơi với mấy thằng kia thôi.
- Tại bạn vẽ đẹp cô mới giao cho bạn chứ, đây là việc quan trọng nhất của trại đó. Mình chỉ phụ bạn chút đỉnh thôi, chứ mình cũng không bít làm đâu.
- Ừ, tui biết rồi. Tui nói mà chưa hết bực.
Rồi tui cũng trải tờ giấy carton ra, đo đo kẻ kẻ. Mặc dù không thích làm nhưng khi bắt tay vô làm thì tui cũng tập trung lắm. Phát họa xong dòng chữ chi đội Lê Văn Tám thì Trân bưng ra ly nước mời uống.
- Bạn nghỉ tay uống nước đi, làm gì mà làm say mê thế. Tuần sau mới cắm trại lận mà.
- Ừ cảm ơn nha.
- Sao bạn quạu quạu vậy? bộ còn giận mình hả?
- Trân làm gì tui mà tui giận?
- Tại thấy bạn buồn, mà sao bạn không thích chơi với con gái vậy?
- Tui không biết.
- Bạn chơi với mình với nha, mình muốn được chơi với bạn lắm. Bạn biết không? Mình muốn được như bạn, tự do đi chơi, chứ không như mình, cả ngày cứ đi học rồi về nhà coi nhà, không được đi đâu hết đó. Mình buồn ghê lắm, mình nhớ Ba mình, ngày xưa Ba hay cõng mình đi chơi, thương mình lắm . Vừa nói nó vừa rơm rớm nước mắt.
- Thôi thôi, bạn đừng khóc, tui chơi với bạn là được rồi mà. Thấy nó khóc tui cũng cuống quýt lên, nắm lấy tay nó lắt lắt.
- Bạn nói thật chứ? Vẻ mặt nó tươi tỉnh lên rồi nắm chặt tay mình hơn.
- Ừ, nhưng chỉ làm bạn ở nhà thôi nha, lên trường mà tỏ ra thân thiết là mấy thằng kia chọc tui chết lun đó.
- Ừ vậy cũng được, rảnh rảnh bạn cứ lên nhà mình chơi nha. Ở nhà 1 mình tui chán lắm.
Nhìn thấy nó mừng rỡ như vậy, bất giác tui cũng vui theo, tui đưa tay lên lau nhẹ giọt nước mắt còn dính trên má nó. Nó đỏ mặt rồi buông tay tui ra, cuối đầu e thẹn. Tui cũng chả hiểu gì sắc. Chắc là con gái 10 tuổi nó dậy thì sớm hơn con trai thì phải.
Rồi tui kể chuyện tui đi chơi với mấy thằng con trai, đi rẫy bắt dế đá, đi hái trộm xoài, đi tắm ao. Thấy nó ngồi nghe mê mẩn, tui cũng kể say sưa. Kể tới lúc mẹ nó về kêu cửa tui mới hết hồn, nhìn lại tờ giấy mới vẽ được có chút xíu. Tui ra chào mẹ nó rồi mẹ nó hỏi tui con ai, nhà ở đâu. Tui nói ra thì mẹ nó kêu trời, té ra là bà con, tui kêu mẹ nó bằng chị thôi, còn bà con kiểu nào thì mẹ nó nói vòng vo tui cũng chả nhớ. Rồi mẹ nó kêu con Trân phải kêu tui bằng Cậu, rồi còn nói rảnh rảnh e cứ lên chơi với cháu nó nha nữa chứ.
Sáng mai lên lớp học, tui vẫn ra chơi với đám con trai bình thường, nhưng khi vô bàn danh dự ngồi kế bên Trân tự dưng nó lôi ra mấy cây kẹo.
- Cho cậu nè! Ngon lắm đó.
- Không ăn! Tui nói rồi lên lớp là tui ko có chơi với con gái mà.
- Hic hic! Con Trân bắt đầu mít ướt.
- Được rồi, được rồi để tui ăn.
Vậy là từ giờ tui bắt đầu bị con gái nó hành cho tới mãi về sau này vẫn vậy. Số tui nó khổ thế đó.
Buổi chiều tui lại chạy lên nhà Trân. Lần này nó ko đợi tui kêu cửa nữa mà nó đứng đợi sẵn trước nhà rồi. Vừa thấy tui đi lên là nó tíu tít:
- Cậu Minh, cậu tới rồi, con đợi cậu nãy giờ lun đó!
- Ặc! Đừng có kêu tui bằng cậu nữa được không, nghe gớm chết được.
- Không được, Mẹ nói gặp cậu là phải kêu bằng cậu không được xưng là bạn bè nữa.
- Thôi tranh thủ vô làm lẹ đi.
Nói rồi tui đi vô nhà, bày đồ ra vẽ tiếp, sau khi kẻ xong chữ rồi tui kêu Trân sơn màu lên đi để tui cắt hoa trang trí. Nhìn nó chấm màu phết phết tè le lên tui mún tức lun.
- Trân sơn cái gì mà gớm quá vậy? Tui nhăn mặt.
- Chứ sơn sao bây giờ? Hay cậu nắm tay con sơn thử cho con quen tay đi.
Nghe nó nói vậy tui đành nắm tay nó rồi từ từ chấm màu kéo lên kéo xuống một cách đều đặn. Nắm tay nó một hồi tui mới cảm nhận thấy bàn tay nó bé tý, nhưng mềm mại vô cùng tự dưng cũng thích thích.
- Tay Trân mềm quá hen. Tui buộc miệng nói.
- Mềm lắm hả? cậu thích ko con cho cậu nắm đó. Hihi! Nó đỏ mặt nói nhỏ.
- Thôi ráng sơn cho nó xong đi, khi nào nghỉ giải lao mình nắm tay tiếp nha.
- Dạ!
Khi sơn xong cái cổng trại nó đi lấy 2 ly nước ra uống. Uống xong tui nhìn nó, tự dưng thấy nó cũng dễ thương, vậy mà đó giờ tui không biết. chơi với con gái thấy cũng hay hay, nhẹ nhàng sao đó. Bất giác tui nắm lấy tay nó vuốt ve.
- Tay Trân mềm mại thật đó.
- Hi hi! Nó lại cười và đỏ mặt.
Tui lại đưa tay vuốt ve lên má nó, nó lại nhìn tui cười. Một nụ cười hồn nhiên, cực kỳ ngây thơ, trong sáng. Bỗng dưng không biết ai sai khiến, tui kéo nó lại gần rồi hun một cái lên má nó. Nó đẩy tui ra, kêu lên:
- Cậu này kỳ ghê, cậu làm gì con vậy?
- Hì, tư dưng thấy Trân dễ thương nên hun thử thôi mà.
- Hun như trên TV đó hả cậu.
- Ừ, cho mình hun cái nữa nha. Hì hì
- Dạ, cậu hun đi, đừng có nghỉ chơi với con là được ah.
Nghe nó nói vậy, tui liền kéo nó lại gần, một tay vòng qua eo nó, một tay để lên cổ rồi hun vào má nó, một mùi thơm thoang thoảng nhẹ nhàng bay vào mũi, tui nhắm mắt lại hít một hơi thật dài.
- Má Trân thơm thật đó. Mình thích lắm.
- Thật không cậu? Trân tròn xoa mắt hỏi.
Tui lại kéo nó vào hun tiếp, bất chợt tui hun trúng môi nó, nó cũng để yên. Còn nhỏ tui đâu có biết đá lưỡi đá gì đâu, cứ ngậm cái môi nó mà mút mút. Tui cảm nhận được vị ngọt ngọt từ miệng nó chuyển sang cộng với mùi hương tuyệt vời của nó tui không dứt ra được. Trân nó cũng thích lắm hay sao mà để yên cho tui hun, hai mắt nó nhắm nghiền lại.
- Trân ơi! Mở cửa cho mẹ! Bất ngờ mẹ nó đi làm về la lên, tui lật đật buông nó ra, nước miếng từ miệng nó còn kéo sang miệng tui. Tui cầm mấy cây cọ lên giả bộ sơn sơn cho Trân ra mở cửa, trong bụng cứ run run.
- Cha, em tới làm cộng trại với Trân nữa đó hả? Em sơn đẹp quá đó nha.
- Dạ, con chào cô mới về.
- Con cô cái gì, hôm qua chị đã nói là kêu bằng chị thôi, bà con gần lắm đó, biết chưa.
- Hì, dạ, con à em chưa quen ạ.

các bạn đọc tạm xíu. mai tui viết tiếp!!!
 
CHƯƠNG 1

Tui liếc nhìn đồng hồ, thấy 4h30, để nhớ lần sao còn biết mà chuẩn bị. Tui nói với mẹ nó vài câu rồi gom đồ đi về, hẹn Trân mai qua làm tiếp. Nó nắm tay tui đi ra ngoài tận cổng, rồi nói con thích lắm, mai cậu làm tiếp với con nha, hihi. Tui cũng thấy thích, cũng lần đầu tiên tui hun con gái, mà hình như là nó dẫn dắt tui vô con đường trai gái đó chứ, trước giờ tui ko hề có khái niệm đó. Dù sao thì tui cũng thích lắm, mong cho tới chiều mai quá.
Chiều mai, đúng 1h30 tui tới, mẹ nó chưa đi làm, ngày xưa cán bộ đi làm từ 2h tới 4h30 chứ không như bây giờ 1h30 làm tới 5h về, nhưng bù lại phải làm lun thứ 7. Tui đi vô chào mẹ nó, mẹ nó kêu Trân lấy nước cho tui uống rồi ngồi coi tui dán cái bảng. Tui chỉ chăm chú vô làm, ko thèm để ý con Trân để mẹ nó khỏi nghi ngờ. Trân cũng ngồi im, đợi tui sai gì thì làm đó. 2h mẹ nó dắt xe ra đi, Trân đi theo ra khóa cổng cẩn thận rồi chạy như bay vô, ôm chầm lấy tui.
- Cậu Minh mình hun nhau nữa đi. Hihi
- Bộ Trân thích lắm hả?
- Dạ con thích lắm, cảm giác nó ngọt ngọt sao đó.
Tui ôm lấy nó, hun lên miệng nó, nó hả miệng ra, lưỡi tui chạm vào lưỡi nó tui mút lưỡi nó, cái cảm giác mềm mại ướt ướt thích vô cùng. Nó cũng ngậm lưỡi tui mút lại, nó tê tê sướng ghê lun. Hai đứa ngồi ôm nhau hun một hồi, tui thấy nó rên khe khẽ, người thì mềm nhũn ra, rồi nó kéo tui nằm xuống, hai đứa ôm nhau hun say đắm, tui thích cái mùi hương nhè nhẹ của nó lắm, tay tui cứ vuốt vuốt lưng, rồi bóp mông nó, nó lại rên lên. Chân nó co lên trúng ngay con ku của tui, tui cũng ko để ý, mặc dù nó như trái ớt hiểm, mà giờ nó cứng lên như trái ớt trâu.
- Ý! Trong quần cậu có cái gì cứng cứng zị?
- Thì con ku chứ gì? Đứa nào mà chả có.
- Con ko có đâu cậu?
Nó ngồi dậy kéo quần tui xuống, ngày xưa con nít mặt quần vải, có cọng dây thun chứ ko có khóa kéo như bây giờ nên nó kéo xuống dễ dàng lắm.
- Trời sao nó lạ quá vậy? nó sưng lên nè. Nó vừa nói vừa cằm con ku tui lắc lắc.
Tui như bị điện giật vội đẩy tay nó ra. Nó kéo cái quần nó ra, kêu cậu coi nè, con không có cái gì hết trơn á.
- Đâu mà Trân dạng chân ra tui coi thử. Vừa nói tui banh hai chân nó ra.
- Thấy chưa, con chỉ có cái khe tiểu thôi, chứ ko có cái vòi với 2 viên bi như của cậu.
- Ừ, lạ quá hen. Chắc do Trân là con gái, tui là con trai nên nó khác đó.
Thì cũng tại tui từ nhỏ giờ toàn chơi với tụi con trai, còn nhà nó toàn con gái không nên đâu có biết cái sự khác biệt đó. Nó lại cằm ku tui lắc lắc, rồi vò vò 2 viên bi. Tui cũng trân mình ra cho nó sờ, từ dưng thấy thích cực kỳ, tui để yên cho nó vuốt ve một hồi rồi cũng rờ thử vào của nó, mà cái khe nó có chút xíu tui cũng ko thấy dc gì. Tui đẩy nó ngã xuống rồi chui đầu vào giữa 2 chân nó banh hai cái mép của nó ra nhìn kỹ vào. Bên trong nó có hai miếng thịt nhỏ xíu, tụ lại ngay cái hột bé như hạt gạo, bên dưới có cái lỗ nhỏ xíu, tất cả đều hồng hào đẹp lắm. Tui lấy tay sờ sờ vào cái hạt gạo thử, nó cũng giật ra y như tui hồi nãy.
- Nhột quá cậu ơi.
- Thì hồi nãy Trân sờ tui cũng nhột như zị mà.
- Vậy hả cậu, thôi cậu sờ tiếp đi.
Tui lại chà chà cái tay lên hạt gạo, nó nhăn mặt trân mình, nhưng vẫn ngồi yên, tui lại tiếp tục sờ một hồi thì nước nó ứa ra. Nó rên lên.
- Ủa Trân đái hả?
- Ko có, đái là ở cái lỗ này nè. Nói rồi nó ngồi dậy chỉ cho tui cái lỗ bên trên, còn nước này con không biết.
Tui lại day day lên hạt gạo nước nó ra nhìu hơn, nó rên ư ư thích quá cậu ơi. Tui vét cái nước đó đưa lên mũi ngữi thì thấy ko có mùi khai, tui le lưỡi ra nếm thử thấy có mùi mặn mặn, thích thích sao đó. Tui le lưỡi liếm lên chim nó luôn để hứng cái nước chảy ra, nó trân mình rồi rên to hơn nữa. tui đánh cái lưỡi lên xuống chim nó một hồi thì nó giật nảy người lên kêu Á một tiếng rồi thở hổn hển. Tui hỏi nó bị sao vậy? nó nói con không biết, tự dưng như bị điện giật vậy đó cậu, nhưng mà con thích lắm. Nói xong nó nằm thở một hồi, tui thấy vậy không liếm nó nữa, ngồi dậy tui quay qua dán chữ tiếp, nó nằm đó một ngồi rồi dậy bò tới bên tui rồi cho tay vào quần tui mò ku tui. Tui cũng để yên cho nó làm gì thì làm, nó vo vo 2 viên bi làm nó săn lại, rồi nó nắm lấy con ku tui vuốt vuốt, ku tui từ từ cứng lên trong tay nó. Nó kêu lên ku cậu cứng lên rồi nè, hay quá hen.Tui cũng thấy thích vô cùng nên quỳ gối kéo cái quần xuống cho nó chà lên chà xuống. cảm giác càng lúc càng thích, nó cứ cằm sục lên sục xuống một lúc thì tui cũng như bị điện giật kêu lên y như nó hồi nãy. Đầu ku tui rỉ ra nước trong trong nhợt nhợt. Nó cũng bắt chước tui liếm lấy rồi cho luôn con ku vô miệng múc múc, tui thích vô cùng. Con ku tui nằm trọn cho miệng nó vừa ẩm ướt vừa ấm nó mút một hồi tui căng người lên cảm giác có gì đó xịt ra bay vô miệng nó, rồi tui cũng nằm xuống thở y chang nó. Cảm giác nó vừa sướng vừa tức tức con ku. Nó nằm ôm tui rùi ngủ luôn mất tiêu. Tui cũng thiu thỉu một hồi rồi ngồi dậy dòm đồng hồ thấy gần 4h, tui kêu nó dậy mặt quần vào coi chừng mẹ về thấy là chết.
Tui làm cái bảng trại một hồi thì mẹ nó, mẹ nó mua cho mấy cái bánh ngọt cho ăn, ăn xong thì tui về. Nó lại đưa tui ra tận cổng rồi nói mai tụi mình chơi tiếp nữa nha cậu.
Kể từ bữa đó, chiều nào tui cũng qua chơi trò mút qua mút lại với nó riết đâm ra ghiền cái nước 2 đứa rỉ ra. Bữa nào ko lên được là thấy thiếu thiếu.
Rồi thì cũng tới bữa cắm trại. Ngày xưa cắm trại tiểu học cũng hoành tráng lắm. cả trường kéo ra khu đất trống gần sân banh dựng trại chỉ huy, trại chi đội. Ban ngày thì tham gia đủ thứ môn thi, tui đăng ký thi môn vẽ và thủ công. Ác cái là nó trùng giờ, nên tui phải tranh thủ vẽ lẹ nộp bài rồi chạy qua thi thủ công. Vậy mà cũng dành được một cái nhất một cái nhì, công nhận hồi xưa tui giỏi thật, bây giờ thì đỡ bớt rồi. Buổi tối thì đốt lửa trại, chơi đố vui, hát hò vui lắm. tầm khoảng 9h tối thì học trò trại nào về trại đó sinh hoạt riêng, cô giáo và hai mươi mấy đứa học trò quay quần trong trại lấy bánh kẹo ra vừa ăn vừa hát hò vui lắm. Cô giáo tui tên là Nga năm đó hình như mới hai mươi hai, hai ba tuổi gì đó, ngày xưa cô giáo dạy tiểu học chỉ là kiểu 9 + 3 hay gì gì đó, tức là tốt nghiệp lớp 9 xong rồi đi học thêm sư phạm vài ba năm là về dạy tiểu học được rồi. Tới 10h thì thầy hiệu trưởng đi từng trại hỏi thăm chúc ngủ ngon cả lớp, cô Nga chia trại ra làm 2, con trai ngủ 1 bên, con gái ngủ một bên, còn cô nằm gần cửa trại. Tui ra nằm ngoài rìa gần rìa với mấy đứa con gái, Trân cũng nằm kế bên đó, chỉ cần quơ tay là là đụng nhau. Cả đám nằm đùa giỡn, cười khúc khích suốt, cô phải nạt mấy lần tụi nó mới chịu ngủ. Rồi thì cuối cùng cả đám mệt quá cũng phải lăn ra ngủ hết. Tui cũng mệt nên ngủ say lắm, đang ngủ ngon thì tự dưng thấy có ai đó nắm tay lay lay tui dậy, tui mở mắt ra thì thấy Trân nó ngồi kế bên kêu nhỏ: cậu ơi con mất tè quá, cậu dắt con đi tè đi. Tui ngồi dậy mở mắt ra thì thấy cả đám ngủ ôm nhau như chết, nhìn ra cổng cũng không thấy cô Nga đâu nữa. tui đành phải dậy nắm tay nó dắt ra sau trại. kể sơ về chỗ cắm trại thì nó là bãi đất trống gần trường, xung quanh toàn cây cối bụi rậm, chỉ có bãi đất trống này ban ngày thanh niên hay ra tụ tập đá banh nên nó ko mọc cây thôi. Tui dắt nhỏ Trân ra ngoài bụi cũng cách xa trại lắm, hôm đó cũng có trăng sáng nên cũng thấy rõ đường đi. Trân nó cứ ôm riết lấy tay tui đi sát bên. Nó sợ ma quá trời, kêu tui đứng sát bên đợi nó tè xong dắt nó vô. Tui cũng bằng tè nên đứng kéo quần ra tè lun. Trân nó kéo quần ngồi xuống tè, tui đứng thấy dòng nước từ trong chim nó chảy ra từ dưng thấy thèm thèm, cả ngày nay đâu có rảnh đâu mà rờ chim nó. Tui tè xong quay ku tới mặt nó kêu Trân mút ku tui đi, nó cười hihi rồi vừa tè vừa cằm ku tui mút chụt chụt. Tui nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác sướng sướng thì bất chợt nghe tiếng kêu: “Á! Anh này kỳ quá à! Ai thấy là chết đó!
 
CHƯƠNG 2

Tui hoảng hồn, ngồi sụp xuống bịt miệng bé Trân lại nhìn quanh quất coi là ai, hai đứa vừa sợ vừa run, bò ra sau bụi cây thì thấy bên gốc cây bạch đàn phía sau có bóng người đang ngồi, tui không dám nhúc nhích nữa nhìn kỹ vào, thì ra là cô Nga, cô đang ngồi với ông nào đó, tui tò mò bò lại gần hơn xíu, bé Trân nó bấu theo tui. Tới gần nhìn kỹ té ra là thầy Hùng hiệu trưởng. Thầy đang ngồi dựa vào gốc bạch đàn, cô Nga thì ngồi trong lòng thầy, một tay thầy bỏ vào trong ngực áo cô, còn tay kia đang sờ vào quần cô nhưng mà bị cô nắm tay kéo lại ko cho.
- Có sao đâu em, cho anh rờ tý đi, anh thương em thật mà.
- Thôi mà anh, em thấy sao sao đó, e sợ lắm, lỡ như chị nhà mà biết là em chết đó.
- Em an tâm đi, mai mốt chờ ổn định xong xuôi hết anh sẽ ly dị nó, rồi sẽ cưới em đàng hoàng.
- Thì đợi lúc đó đi rồi em cho. Chứ giờ không được đâu anh.
- Anh đợi không được, anh yêu em lắm, Nga ơi.
Thầy vừa nói vừa kéo đầu cô Nga quay lại rồi hun lấy hun để. Thầy mút miệng cô y như tui với bé Trân hay làm. Bé Trân lúc này cũng chăm chú nhìn nói nhỏ: thầy cô chơi trò y như tụi mình hen cậu. Tui xuỵt nó im lặng rùi lặng lẽ xem tiếp.
Hình như cô cho thầy hun với bóp vú thôi hay sao đó, thấy miệng thì thầy hun cô, còn tay thì thầy xoa xoa lên vú cô bóp lấy bóp để, xíu sao cô bắt đầu rên lên khe khẽ, thầy từ từ cởi từng nút áo cô ra, rồi nâng cái áo ngực lên phía trên, 2 bầu vú cô nó được giải thoát bung tràn ra 2 bên. Dưới ánh trăng sáng tui thấy rõ hai bầu vú cô căng ra, nhún nhảy theo bàn tay thầy. Thầy cứ vừa hun vừa bóp, cô thì càng ngày rên càng nhìu, một hồi sau thì cô mềm ra trong lòng thầy, thầy mới bắt đầu đưa tay xuống dưới, lúc đầu cô cũng lấy tay chặn lại, nhưng rồi cũng buông ra, thầy bắt đầu cho tay vào quần cô, xoa xoa bên trong. Cô á lên tiếng rồi nhắm nghiền mắt lại rên ư ử. Tui với Trân nằm sát lại, tay tui cũng cho vào quần nó xoa xoa y như thầy, mắt hai đứa mở rộng ra quan sát từng cử chỉ của thầy.
Thầy mò chim cô một hồi rồi thì thầy nhổm dậy, đẩy quần cô xuống, rồi từ từ lột ra, cô Nga hình như bây giờ nhắm mắt buông xuôi luôn hay sao đó, thấy cô nằm im cho thầy làm gì thì làm. Thầy kéo cái quần ra khỏi người cô, tui thấy rõ cặp giò cô trắng muốt, đã lắm, rồi thầy kéo lun cái xịp trắng của cô ra luôn. Đập vào mắt tui không phải là cái khe như của bé Trân, mà cái gì đó y như cái bàn chải mà ba tui hay lấy đánh giầy vậy đó. Nó đen kéo dài từ bụng dưới của cô kéo xuống tận đít. Thầy banh 2 chân cô ra, rồi đưa miệng vào mút. Cô rên lên yếu ớt: “không được đâu anh ơi, ai thấy là chết đó ư ư…” Mặc dù cô nói vậy chứ tay chân cô nhúc nhích không nổi, không có chút kháng cự luôn. Thầy Hùng được thể, cứ mút chụt chụt lên cái bàn chải đó. Bé Trân lúc này nước cũng ra từa lưa rên lên ử ử, tui bịt miệng nó lại kêu im im đi.
- Anh yêu em lắm Nga ơi, l.ồn em thơm quá, em ra nước quá trời luôn nè.
- Anh ơi, đừng mà anh…ử ử.
- Anh sẽ cho em sung sướng không phải chỉ bây giờ mà suốt cuộc đời luôn em.
Vừa nói thầy ngồi dậy cởi quần ra, con ku thầy to như cái dùi cui chỉ thẳng lên trời. cái đầu nó bự và nhẵn bóng chứ ko có cái lớp da trùm lên như của tui. Thầy ngồi lại đưa con ku vào gần chim cô, nhấn nhấn, cô thì nhắm mắt lại nhăn mặt, rồi thầy thọt một cái cô la á lên đau quá anh ơi, chết em rồi. “Ủa em còn trinh hả? vậy mà anh tưởng…”. “Anh tưởng gì? E có phải là đứa con gái hư hỏng đâu mà mất, huhu… anh đừng có bỏ em đó. Anh phải cưới em đó… huhu đau quá Má ơi!” Cô vừa nói vừa khóc nức nở. Tui với Trân lần đầu tiên trong thấy cảnh này giống như vừa được mở ra được một chân lý, té ra là con ku là dùng để nhét vô cái khe của con bướm, vậy mà tụi tui không biết. trước giờ cứ mút qua mút lại.
Thầy vẫn để yên con ku trong chim cô, nằm xuống hun cô “Anh sẽ cưới em làm vợ, anh xin thề đó,anh yêu em nhiều lắm!”. một xíu sau thì thầy bắt đầu nhấp nhấp nhẹ nhàng, cô thì banh rộng hai chân ra, tay bấu lấy lưng thầy. từ từ rồi thầy nhấp càng lúc càng nhanh, cô rên càng lúc càng dữ, được đâu khoảng lúc sau thầy cũng bắt đầu rên lên a a rồi thầy cong người lên, la lên một tiếng rồi đổ ầm xuống người cô, cô cũng trân người tay chân quíu lại cũng la lên như thầy rồi thở hổn hển.
- Em còn đau không?
- Dạ, em đau lắm anh.
- Ừ thôi em ráng lên, lần sau sẽ không đau nữa đâu.
- Hứ! lại còn lần sau nữa, thấy ghét quá đi.
- Hì hì, tại anh yêu em quá nên không cầm lòng được. Mà em có thấy sướng không?
- Hứ! sướng gì mà sướng, đau thí mồ luôn vậy đó.
- Hì hì! Vài bữa nữa anh sẽ xem xét cho em vào biên chế luôn.
- Anh nhớ đó nha, mà anh coi ly dị vợ anh sớm đi, em không muốn mình lén lút như vậy nữa đâu.
- Ừ anh biết rồi. anh cũng chán ngáy cái bà già đó lắm rồi.
- Sau này em già, anh lại bỏ em đi tìm cô khác trẻ hơn chứ gì, đàn ông bây giờ khốn nạn vậy đó.
- Không có đâu mà, anh yêu em nên mới làm vậy, chứ vợ anh là do ông già anh bắt cưới chứ anh có yêu thương gì đâu. Thôi mình đi vô đi em.
Thầy cô nằm nói chuyện một hồi rồi thầy ngồi dậy, mặc lại cái quần, cô cũng run rẩy ngồi dậy mặc quần áo. Tui với nhỏ Trân lật đật bò lui lại ra khỏi bụi cậy rùi ù chạy về trại mà trong bụng đủ thứ ngổn ngang. Hai đứa vừa vô nằm xuống, thì thấy cô cà nhắc đi vô. Cô liếc nhìn đám học trò ngủ rồi cô cũng nằm xuống thở ì một cái rồi ngủ.
Sáng hôm sau thì trại thi thi vài môn nữa rồi tổng kết trại, lớp tui được hạng nhì toàn trường, cô dùng tiền thưởng dắt cả lớp đi ăn chè xong rồi dở trại, ai về nhà nấy. Mấy thằng con trai rủ tui ở lại đá banh chơi, tui thì không biết đá banh nhưng biết tụi nó rủ là có ý gì nên mốc tiền ra cho tụi nó mua banh, bé Trân chạy lại kêu cậu ơi đem đồ về với con, tụi nó chọc tui dạo này thân thiết với con Trân bỏ bê tụi nó, tụi cự lại là cháu tao nên tao phải lo cho nó. Tụi nó thấy tui làm mặt giận nên cũng im re, sợ tui điên lên đòi tiền lại là hết có banh đá luôn.
Về tới nhà thì thấy mẹ và em gái Trân đang ngồi chơi, tự dưng thất vọng nặng nề, phải chi nhà không có ai là tui với Trân thực hành bài học vừa mới được học hồi hôm của cô Nga rồi. Liếc qua thấy Trân cũng lộ vẻ chán nản, tui đành chào bà chị với con cháu rồi ra về. Bé Trân ra tới cổng nắm tay tui nói:
- Chiều mai cậu qua nhà con, con với cậu chơi nha.
- Chơi gì hả con?. Tui giả bộ chọc nó, nó thì hồn nhiên trả lời:
- Thì chơi y như thầy Hùng chơi cô Nga vậy đó.
- Bộ Trân không sợ đau hả? thấy cô Nga la quá trời không?
- Con cũng không biết, thì mai cứ chơi thử xem sao? Con thấy cô cũng thích quá mà.
- Trân cũng thích tui đút ku vô chim lắm hả?
- Cậu này, con không biết, phải thử mới biết được chứ, hihi.
- Ừ thôi tui về, để mai thử coi sau.
- Dạ cậu về. Trân nói với vẻ mặt háo hức.
 
CHƯƠNG 3

Chiều hôm sau, tui đợi tới 2h hơn mới dám tới, sợ mắc công gặp mẹ nó, vừa tới thì Trân nó đứng ngay cổng đợi sẵn như mọi lần, nhìn mặt nó sốt ruột lắm.
- Sao cậu tới trễ quá vậy? làm con đợi nãy giờ.
- Hì hì sợ gặp mẹ Trân.
- Thì có sao đâu, hum trước không phải mẹ nói là rảnh thì cậu cứ tới chơi với con là gì?
- Hôm trước là có cớ làm bảng cắm trại. giờ không lẽ nói là đi qua cho Trân mút ku. Tui nhe răng ra chọc nó.
- Cậu này, cậu mà nói vậy là mẹ đánh đòn hai đứa chết luôn đó.
- Ha ha, tui chọc Trân thôi.
- Hay là hôm sau cậu đem theo sách vở luôn, qua đây học bài chung với con luôn, mẹ có hỏi thì cũng dễ nói.
- Ừ đúng rồi, Trân thông minh ghê. Mà chỉ học thôi nha, không làm chuyện gì khác đó.
- Hứ, học không sao được phải giải lao chứ. Hi hi.
Trân khóa cửa cẩn thận rồi hai đứa bước vào nhà. Nó nắm lấy tay tui rồi kéo vào phòng nó, đây cũng là lần đầu tiên tui vào, trước giờ tới hai đứa thường chơi ngay dưới thềm, chỗ trải tấm bảng trại ra luôn, chứ không vào phòng nó. Bước vào phòng tôi hít một hơi thật mạnh, mùi hương thơm bay vào mũi, đúng là mùi của Trân rồi. Trong phòng chỉ có cái giường gỗ, trên trải chiếu chứ không có nệm như bây giờ. Một cái bàn học và tủ quần áo của hai chị em. Nó kéo tui lên giường rồi nằm ôm tui cười khúc khích.
- Tụi mình diễn kịch y như Thầy cô hum qua nha Cậu?
- Diễn kịch là sao?
- Thì làm y như zị đó! Cậu làm và nói như thầy Hùng, còn con nói như cô Nga, vậy mới vui hén.
- Ừ, Trân thích sao, tui cũng được.
Nói xong, nó kêu tui ngồi sát vào tường, giả bộ là cái gốc cây, nó ngồi vào lòng tui, nắm lấy tay tui bỏ vào trong ngực nó.
- Á! Anh này kỳ quá à! Ai thấy là chết đó. Hi hi!
- Tui có làm gì đâu mà Trân la?
- Trời ơi! Chán cậu quá, đã nói là diễn kịch mà, cậu phải nói như thầy Hùng vậy đó!
- Là nói sao?
- Thì cậu nói có sao đâu em, cho anh rờ tý, anh thương em mà, vậy đó cậu nói đi.
- Sao tui hông nhớ mà Trân nhớ kỹ hay vậy?
- Trời, mới đó mà cậu không nhớ, chán cậu quá. Nó làm mặt giận.
- Rồi rồi, để tui nói. Đừng có giận nha.
- Hihi, cậu nói với làm y như thầy vậy nha. Tụi mình làm lại nha. Á! Anh này kỳ quá! Ai thấy là chết đó! Hihi
- Có sao đâu em, cho anh rờ tý, anh thương em mà, hihi
- Thôi mà anh, lỡ chị nhà biết được là em chết đó.
- Vậy thôi ha Trân. Tui chọc nó.
- Trời cậu lại vậy nữa rồi. Chắc con giết cậu quá.
Tui không nói nữa mà lấy tay rờ rờ vào ngực nó, lúc đó nó mới 10 tuổi, nên ngực chả có cái gì hết trơn, sờ vào chỉ thấy hơi u u lên xíu, 2 cái đầu ti nó cộm cộm, hình như to hơn của tui thì phải. Tui tò mò gỡ mấy nút áo của nó ra, rồi banh cái áo ra, xoay nó lại nhìn thử, phải công nhận là Trân trắng thật, ngực nó trắng phao, 2 cái vú nó hơi nhú lên chút, còn 2 cái ti cũng trắng, nó chỉ hơi ửng hồng so với làn da thôi chứ chưa có màu gì nổi bật hết.
- Vú Trân khác với của cô Nga hen. Của cô nhìn như 2 trái cam á.
- Hi hi, con còn nhỏ mà, mẹ nói sau này con cũng bự như zị đó.
- Lúc đó cho tui bóp với nha ?
- Tất nhiên rồi. con thương cậu nhất trên đời mà, cậu muốn làm gì con cũng chịu hết đó. Hihi
Nghe nó nói vậy tui sờ vào 2 đầu ti, rồi vân vê, nó hơi trân mình rồi nhìn tui cười. Tui thấy vậy càng rờ mạnh hơn, rồi kê vào miệng mút mút. Tay nó chụp đầu, chà vào tóc tui. Mút vú nó cũng thích lắm, tui mút bên này bóp bên kia rồi lại mút bên kia, bóp bên này, một hồi thì 2 đầu ti nó sẫm màu lại nhìn yêu vô cùng. Nó bắt đầu nhắm mắt lại, rên nhè nhè. Tui cũng để bản năng dẫn dắt, hun lên hết người nói, từ mắt mũi, miệng rồi từ từ xuống cổ, xuống ngực, vừa hun tui vừa sờ soạng khắp nơi. Từ từ rồi cũng đến lỗ rún, tui vừa liếm vừa đưa tay kéo quần nó xuống, hun vào cái nơi có mùi vị tuyệt nhất của nó. Nó cũng quên hết kịch bản, diễn kịch gì luôn, rên ư ử. Tui lột phăng cái quần nó ra, úp vào vào chim nó mà bú chụt chụt. Nước nhờn bắt đầu trào ra, tui liếm lấy liếm để lên cái hạt gạo dạo này cũng đã nở thành đậu xanh. Mặt mũi tui tràn ngập ngụa mùi thơm tuyệt diệu của Trân, con ku của tui cứng ngắt bị cái giường nó cắn đau quá, tui tụt quần ra, nhỏm dậy kêu nó mút ku tui. Nó cằm thằng nhỏ ko mút liền, mà săm soi rồi tụt cái bao da xuống, lúc đó tui cũng mới 10 tuổi, chưa mở mắt, nên nó tui dc có xíu, tui thấy đau nên ko cho nó tụt nữa.
- Ku của cậu cũng không giống như của thầy hen? Của thầy to mà bóng lọng ah?
- Thì tui còn nhỏ mà, sau này chắc tui cũng bự như thầy thôi.
- Dạ, tụi mình chơi trò này tới lớn luôn nha cậu.
- Uhm, chơi tới già luôn, Trân mút ku cho tui đi.
Con Trân nó ngậm lấy đầu ku tui, mút chụt chụt,tui thích nhất cái cảm giác này, ku nằm trọn trong miệng nó, thêm cái lưỡi nói lướt qua lướt lại, vừa ấm, vừa ướt, sướng ko thể tả. Miệng nó mút còn tay nó cứ xoa xoa 2 viên bi, làm nó săn lại thành 1 cục.
- Cậu nhét vào chim con như thầy đi cậu. nó nhả ku tui ra rồi kêu.
- Ừ, để tui thử coi.
Tui ngồi xuống, banh rộng 2 chân nó ra, nó nhít cái mông, chỉa thẳng bướm lên. Tui kê con ku lại gần rùi nhấp thử, mà ko vào được, ku tui mặc dù căng cứng ngắt nhưng nó mới cỡ chừng 2 đốt ngón tay, còn cái lỗ của nó như cái lỗ kim, tui dễ gì mà sỏ vô dc. Hì hục một hồi, tui nằm đại lên người nó, ku tui áp chặt lên cái hột đậu xanh, tui hẩy hẩy mông, chà sát ku tui vào chim nó. Mặc dù không vô dc nhưng cũng sướng lắm. Ku tui nó trượt lên trượt xuống, dính nước nhờn của nó kêu nhóp nhép nhóp nhép, nghe cũng phê lắm. Mà Trân nó cũng phê nữa hay sao á, thấy nó nhắm nghiền mắt lại, miệng rên ư ử to lắm.
- Ui, thích quá cậu ơi, cậu chà mạnh lên đi cậu.
Tui cố gắng đẩy càng nhanh và mạnh vào, nó rên càng to, được một hồi tui chịu hết nổi trân người xịt ra chất dịch lên bụng nó (mà chắc lúc đó chỉ có tinh dịch thôi chứ chưa có tinh trùng hay sao á, thấy nó trong trong, chứ không đục như sau này). Nó cũng cong người, quíu 2 cái giò lại, tay thì bấu chặc vô lưng tui, rồi xịt nước ra y như nó tè vậy đó, xịt thành tia luôn. Tui nằm ịch lên người nó, rồi 2 đứa thở phì phò, mệt đứt hơi.
Nằm im một hồi rồi tui bò dậy, thấy người 2 đứa dơ ồm, mồ hôi, nước dính bê bết. Thấy vậy tui kêu nó đi tắm chung. Nó kêu cậu ẳm con ra nhà tắm đi, tui cũng ráng ẳm nó đi. Lúc đó 2 đứa nhỏ ngang nhau, vừa mới vận động cật lực xong nên chân tui cũng bủn rủn cố lắm mới vác nó ra được nhà tắm. Tui bỏ nó vô cái thau giặt đồ rồi múc nước trong lu đổ vào.
- hihi, giống như hồi nhỏ mẹ tắm em bé hen.
- ừ, Trân làm em bé của tui hén.
- Hứ, hồi nãy ai bú vú tui như em bé, giờ kêu người ta là em bé hả?
- Hihi tại thấy vú Trân đẹp nên tui mới bú chứ bộ. Lần sau tui ko bú nữa đâu.
- Không được à nha, con thích cậu bú vú con lắm đó.
- Vậy bú vú thôi ha, không bú chim nữa ha?
- Không được, con muốn cậu bú con hết luôn, chỗ nào cũng bú hết đó. Hihi
- Ừ, tui bú hết người Trân luôn, được chưa?
- Dạ được.
Hai đứa vừa đùa giỡn vừa nói chuyện vui vẻ, mà không hề có một khái niệm gì khác, chỉ nghĩ đó là một trò chơi. Một trò chơi đầy lạc thú.
 
CHƯƠNG 4

Sau buổi thực hành bài dạy của cô Nga thầy Hùng, ngày nào tui cũng xách vở đi học ở nhà Trân. Ông bà già hỏi sao chiều nào mày cũng đi đâu tui trả lời là năm nay thi tốt nghiệp lớp 5 nên cô giáo bắt đi học để chuẩn bị nên ông bà già cũng không nghi ngờ gì hết. Cứ đúng 1h30 chiều là tui có mặt, cũng khổ thân tui, đang tuổi ăn tuổi chạy nhảy vui chơi hồn nhiên mà cứ toàn chơi mỗi một trò người lớn. Thành ra sau này lớn lên tui không biết đá banh, không biết đánh bida như tụi con trai khác. Nhưng bù lại tui biết một trò mà tụi nó không thể nào tưởng tượng được là có trò đó trên đời.
Có hôm tui tới thì mẹ Trân vẫn chưa đi làm, tui vẫn bình thường xách vở đi vô chào hỏi bình thường rồi banh vở ra học. Nhưng hễ mẹ nó vừa đi ra là 2 đứa bay vô hun hít đủ trò liền. Có một lần hai đứa vừa lao vào nhau, lột hết đồ ra đang bú liếm thì mẹ nó để quên đồ quay về kêu cửa, làm 2 đứa hết hồn, quáng quàng mặc quần áo vào bay ra bàn học, nước miếng tui còn đọng trên miệng nó, chim nó vẫn còn nước tè le. May mà mẹ nó không nghi ngờ gì hết, còn khen nó biết đóng cửa cẩn thận nữa, hên vãi.
Chả hiểu sao hồi đó tui thích nhìn Trân tè lắm, mỗi lần nó mắc tè là tui đều chạy theo xem, nhìn cái dòng nước xịt ra từ cái khe bé tý thấy nó vừa ngộ ngộ vừa hay hay. Có lần tui kêu nó tè đứng như con trai thử, nó cũng đứng banh chân ra tè, tui ngồi coi bị nó xịt trúng mặt làm tui la làng quá trời mà nó thì cứ cười ha hả nữa.
Cũng còn hên cái là 2 đứa chơi xong thì cũng ra học bình thường nên 2 đứa tui học ngày càng giỏi. Được chừng một tuần sau, 2 đứa đang ngồi học, nó đột nhiên hỏi: “Cậu thấy Xuân như thế nào?” Xuân là cô bé ở Đà Lạt xuống đây học từ hồi đầu năm tui có kể khúc đầu. Thật sự thì ngay từ lần đầu gặp cô bé là tui thấy thích liền, mà không chỉ riêng mình tui, mấy thằng con trai cũng rất hay nhìn trộm nó. Xuân vừa trắng kiểu Đà Lạt, vừa hiền lành, dịu dàng, lại có thêm 2 đồng tiền trên má hiện ra mỗi khi nó cười, mà nó lại rất ít cười. Hầu như nó chỉ đi học rồi về, bạn bè thì nó chỉ chơi mỗi mình con Trân. Nhìn nó có một cái gì đó rất bí ẩn, nhìn vào gương mặt Xuân như có gì đó hút hết hồn con trai, một gương mặt vừa buồn buồn, vừa xinh xinh. Nói chung Xuân là đứa con gái đầu tiên làm trái tim non nớt của tim xúc động đậy.
- Sao tự dưng Trân nhắc tới Xuân?
- Con định rủ Xuân qua chơi với tụi mình luôn cậu.
- Ặc, lỡ nó nói cho người lớn biết là chết cả đám đó?
- Không có đâu cậu, con thân với nó lắm, chuyện gì con với nó cũng kể cho nhau hết đó.
- Vậy Trân kể chuyện tụi mình cho nó nghe rồi hả?
- Dạ chưa, con phải hỏi ý cậu trước chứ, không cậu giận không chơi với con nữa là chết. Mà cậu thấy sao? Rủ Xuân chơi chung nha.
- Lỡ nó không chịu thì sao? Tui nói mà trong bụng vừa mừng vừa lo lo.
- Dạ chắc chịu chứ, trước giờ 2 đứa con gì cũng chơi chung, giờ giấu nó con thấy kỳ kỳ sao đó.
- Ừ thì tùy Trân, Trân rủ thử đi, nhưng mà dặn nó tuyệt đối không được nói với ai đó nha.
- Dạ, cảm ơn cậu nhiều nhiều, mai lên trường con nói với nó. Vừa nói nó vừa hun lên má tui cái.
- Úi, sắp tới giờ mẹ về rồi đó. Mẹ thấy là chết à.
- Hihi!
Sáng hôm sau trên trường, giờ ra chơi tui ngồi tụ tập với đám con trai tán dóc, nhưng mắt đảo lia lịa tìm Trân và Xuân đang ở đâu. A, kia rồi 2 cô gái bé bỏng của tui đang ngồi trên cái ghế đá tít đằng xa. Không biết 2 cô nàng nói gì mà mắt hướng về phía tui cười cười suốt. Xuân liếc mắt bắt gặp ánh mắt tui đang nhìn nó thì nó quay mặt chỗ khác mặt đỏ bừng lên cười e thẹn, 2 núm đồng tiền tỏa sáng dưới ánh bóng mát của cây bồ đề cứ như một thiên thần, một thiên thần đầu tiên bay vào lòng tôi mà cho mãi tới giờ tui vẫn nhớ như in được nụ cười trong sáng tuyệt đẹp đó.
Tới giờ vô học, tui ngồi vào cái bàn quen thuộc của mình thì Trân ngồi sát tới đá chân tui cái nháy mắt, “đồng ý rồi đó nha cậu”. Tui như cất được gắng nặng, nhẹ nhõm vô cùng chỉ mún ôm chầm lấy Trân mà hun 1 cái.
1 giờ tui tranh thủ tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ đẹp nhất của mình rồi “bay” lên nhà Trân.
- Sao hum nay cậu tới sớm thế? Còn mặc đồ đẹp nữa?
- Hì. Xuân tới chưa Trân.
- Hứ! Cậu thích Xuân rồi chứ gì? Cậu ko có thích con đúng ko? Con biết ngay mà!
- Không… không có đâu Trân, tui thích Trân nhất trên đời mà!!
- Cậu nói xạo, con biết ngay mà, cậu không thương con nữa. con ghét cậu!
- Sao Trân nói vậy, tui có làm gì đâu?
- Vậy sao cậu mặc đồ đẹp, vậy sao cậu tới sớm, vậy sao cậu cười rất là vui lúc sáng!?
- Không có đâu Trân ơi! Nếu Trân ko thích thì tui đi về.
Thật sự lúc đó tui không hiểu gì hết. không lẽ con gái lúc 10 tuổi thôi mà nhạy cảm giữ vậy sao?Tui hoàn toàn không hiểu gì hết. Sau này nghĩ lại thì tui đoán là Trân ghen, ghen ghê lắm. Thật sự tui rất thích Xuân, có thể nói đó là mối tình đầu của tui, nhưng lúc đó tui không để ý tới tình cảm của Trân, với tui lúc đó Trân chỉ là 1 người bà con, còn chuyện giữa tui và Trân xảy ra chỉ là 1 trò chơi, 1 trò chơi hơi khác một tý thôi. Tui không hề biết là Trân nó yêu tui từ lúc mới lên 10 như vậy.
Trân vẫn mở cửa cho tui vô bình thường, nhưng mặt kém vui. Vào nhà tui chào bà chị của tui.
- Em tới học chung với bé Trân hả? cố lên em nhé! Cuối năm 2 đứa học sinh giỏi chị sẽ thưởng lớn đó.
- Dạ, có gì đâu chị, em thấy Trân ở nhà một mình cũng tội nghiệp nên lên học chung cho vui thôi.
- Ừ cố gắng lên nha, ráng học cho giỏi, sao này dc nhờ, chị đi làm nha, Trân ở nhà không được ăn hiếp cậu đó!
- Hứ, cậu ăn hiếp con thì có! Trân nói vẻ mặt giận dỗi.
- Dạ không có đâu chị, Trân ko ăn hiếp em đâu ạ.
- Ừ chị đi làm, Trân ra khóa cửa cận thận vào nha con.
Trân ra khóa cửa rồi vào bàn học, tui lấy sách vở ra ngồi học, nhưng tâm trí không có, chỉ bày ra cho có vậy thôi, Trân đi vô, ngồi kế bên tui. Thời gian lặng lẽ trôi, nữa tiếng rồi 1 tiếng mà không thấy thiên thần của tui xuất hiện. Không khí lúc đó cực kỳ nặng nề, tui ngồi im, chốc chốc lại dòm ra ngoài cổng. Trân thì ngồi cắm đầu vào cuối sách. Gặp mọi hôm là giờ hai đứa đang bú liếm cho nhau rồi.
Cuối cùng Trân cũng lên tiếng, phá tan không khí ảm đạm đó:
- Cậu nè!
- Sao hả Trân?
- Hay con với cậu chơi đi, chắc Xuân ko tới đâu!
- Hay mình đợi xíu nữa đi, đợi Xuân tới chơi cho vui!
- Hic! Đúng là cậu thích Xuân hơn con rồi.
- Ko có đâu Trân, Trân đừng nói vậy mà.
- Vậy chứ sao nãy giờ cậu trông như người mất hồn thế. Con thấy cậu buồn buồn.
- Ko có đâu, Trân thích chơi gì thì chơi, tui không có gì đâu mà.
- Vậy con mút ku cậu nha.
Nói xong nó ngồi xuống dưới gầm bàn, kéo cái quần tui xuống, tui cũng nhỏm đít dậy cho nó dễ tụt rồi mặc cho nó làm gì thì làm. Trân ngọm lấy con ku bé nhỏ của tui mút chụt chụt.Một hồi sau tui không chịu nỗi, kéo nó đứng dậy rùi hun nó ngấu nghiến.
- Tui sẽ thương Trân nhất trên đời này! Tui nói mà không nghĩ ngợi gì nữa.
- Con cũng thương cậu lắm, cậu đừng có nghĩ chơi với con nha.
Thật sự lúc đó tui cũng không biết thương một người là như thế nào? Chỉ là thấy bé Trân tình cảm vậy tui cũng nương theo vậy thôi.
Tui đang hun bé Trân, tay thì bóp chim nó thì nghe tiếng gọi cửa: “ Trân ơi! Mở cửa cho mình với!”
 
CHƯƠNG 5

Tui nghe mà giật thót cả người. Tui xô bé Trân ra, nhòm ra cửa thấy thiên thần của tui đang gọi cửa, mà quên mất là mình vừa ôm ai, vừa hun ai. Bé Trân bị tui xô, ngã xuống bàn, nó hai mắt tròn xoay đầy kinh ngạc, như là tui vừa làm cái gì đó kinh thiên động địa lắm vậy đó. Nhìn thấy gương mặt đầy thất vọng của Trân, tui ân hận vô cùng. Thật sự tui không hiểu tui sao nữa, tự dưng nhìn thấy thiên thần tui mất tự chủ vậy đó.
- Tui xin lỗi, tui không cố ý! Trân không sao chứ?
- Hứ! con ghét cậu! cậu không coi con ra gì! Trân vùng vằng bỏ ra trước
Tui ngỡ ngàng nhìn theo, vừa tức bản thân mình vừa lo Trân ra đuổi Xuân về.
Nhưng không, Trân vẫn ra mở cửa dẫn Xuân vào, tui vẫn ngồi ở bàn học.
- Minh đang học hả? xin lỗi mình tới trễ nha.
- Sao Xuân tới trễ vậy? làm người ta nôn muốn chết! Trân vừa nói vừa liếc mắt nhìn tui.
- Hì, do mình đợi mẹ đi công việc về mới xin đi qua nhà Trân học thêm được. thông cảm nha!
- Thì ra là vậy, thui Xuân vào nhà đi, để người ta mong.
- Người ta mong là sao? Xuân không hiểu gì hết trơn?
- Haha, Trân nói giỡn đó Xuân, không có gì đâu.
- Ủa vậy hả? vậy tụi mình học bài nha. Hai bạn học tới đâu rồi?
- Hả? chứ hum wa tui nói rủ Xuân qua chơi trò gì không nhớ hả? sao giờ kêu học?
- Bộ 2 bạn chơi trò đó thật hả?
- Gì mà thật với không thật?tụi mình chơi hoài à! Vừa vui vừa thích lắm đó Xuân! Trân trả lời.
- Nhưng mẹ nói con gái lớn ko được để con trai chạm vào mà ta?
- Trời, người lớn lúc nào cũng cấm đoán, tụi mình thấy cô Nga và thầy Hùng cũng chơi trò này mà, thích lắm đó Xuân! Trân lại trả lời.
- Thật vậy hả? Mà thầy cô chơi như thế nào?
- Chơi thế nào thì để xíu cậu Minh chơi với Xuân là biết liền à! Hihi. Trân vừa nói vừa liếc mắt nhìn tui.
Từ nãy giờ khi Xuân bước vào tui ngồi như khúc gỗ, một phần mắc cỡ, một phần đang dc mút ku nữa chừng, một phần vui vì cuối cùng thiên thần cũng tới! Nghe Trân nói vậy tui càng ngại hơn, mắt cứ lấm la lấm léc nhìn Xuân.
- Tụi mình vô trong giường mình đi, chơi xong rồi học cũng được. Trân đề nghị.
- Ừ mình vô đi Minh, mình cũng mún biết chơi như cô Nga thầy Hùng là chơi như thế nào?
Khi cả ba yên vị trên giường rồi, tui vẫn im ru, không dám nói tiếng nào. Trân lại lên tiếng:
- Cậu hun Xuân đi, cho thỏa nổi nhớ nãy giờ đi, con ngồi ngoài xem thôi cũng được.
- Là sao hả Trân, nổi nhớ gì đây? Xuân ngây thơ hỏi, mà ko biết là vừa rồi tui “gây thù chuốc oán” với Trân thế nào.
- À ừ.. nếu Xuân không thích chơi thì tụi mình ra học bài đi hen? Tui nói đại.
- Hả?rủ Xuân qua đây chỉ để học thôi hả Minh? Hihi Trân kể với mình rồi, tụi mình cứ chơi cho vui đi hén!
- Cậu làm gì mà như gà mắc tóc vậy? cứ như mọi hôm cậu hay chơi con vậy đó! Trân nó bực mình.
- À ừ, tui cũng muốn … chơi với Xuân lắm, Xuân cho tui hun cái nha.
- Trời ơi cậu hun lẹ lẹ rùi cho con chơi với nè. Ngồi đó mà xin phép nữa. (Trân nói)
- Hi hi! Minh muốn làm gì mình cũng được mà.
- Thôi, thôi không nói nữa cậu hun Xuân đi. Trân lại giục tui.
Tui bèn tiến tới bên Xuân.
- Xuân cho mình hun cái nha.
- Ừ, Minh hun mình đi. Vừa nói Xuân vừa nhắm mắt lại, chu mỏ ra.
Thật sự tui chuyện gì đang diễn ra nữa, nhìn gương mặt Xuân trắng trẻo, hồng hào, hai má ửng đỏ, hai núm đồng tiền ẩn hiện, đôi mắt nhắm hờ, đôi môi khép hờ đưa ra mời gọi. Nhìn gương mặt thiên thần đó tui bất giác run lên, tui muốn ngồi ngắm nhìn Xuân mãi thôi. Tui đưa bàn tay run rẩy lên chạm nhẹ vào đôi môi đó. Một cảm giác kỳ lạ lần đầu tiên đến với tui, với Trân tui có thể làm bất cứ điều gì mà ko cảm thấy gì hết, nhưng với Xuân có cái gì đó, khiến tui dừng lại, khiến tui trân trọng và yêu mến. Mãi đến sau này tui mới tìm lại được cảm giác đó với 1 người khác. Và chỉ người khác đó thôi, không bao giờ còn một ai nữa.
- Trời cậu hun lẹ lẹ đi, sờ cái gì nữa hông biết. Trân lại lên tiếng giục.
Tiếng của Trân đánh thức tui. Tui lùa bàn tay run rẩy đó vào tóc Xuân, vén nó qua vai, chạm vào ót nàng. Mái tóc mịn màng bao lấy tay tui, mềm mại. Rồi môi tôi cũng chạm vào môi nàng, một luồng điện 12v chạy qua, làm sáng cái đèn led trong quần tui, tê tái ngọt ngào. Tui đưa lưỡi lùa vào miệng nàng, chạm vào hàm răng đều đặn, nước miếng dịu ngọt thấm vào lưỡi tui, tui khẽ đưa lưỡi qua lại, rồi thì Xuân cũng bắt đầu hưởng ứng, lưỡi nàng rụt rè chạm vào lưỡi tui, 35v điện lại chạy, đủ để thấy sáng cái bóng trái ớt của tui, lưỡi cả hai không thể rời nhau được nữa, dính chặt lấy nhau, cuống quít trao cho nhau những dòng nước trong miệng. Xuân bạo dạng hơn, nàng vòng tay qua người ôm lấy cổ tui ghì sát. Chúng tui cuồng nhiệt hôn nhau, lúc nghiêng trái, lúc nghiêng phải, bé Trân há hốc miệng ra nhìn, có lẽ nó chưa bao giờ thấy tui cuồng nhiệt như thế. Nhưng mặc kệ bé Trân, giờ tui không biết Trân là ai nữa, tui chỉ biết là mình đang hôn thiên thần đầu tiên của mình. Điện ngày càng tăng, tui tràn đầy năng lượng, tay bắt đầu hoạt động, nó bắt đầu đưa dần lên ngực Xuân, vừa chạm vào tui bất giác giật mình, có gì đó không đúng, nó không giống như của Trân, mà nó có cái gì đó mềm mại ấm áp và tròn trĩnh.
- Ủa? cái gì vậy ta? Tui đẩy Xuân ra và cuối xuống nhìn vào ngực nàng.
- hả, sao vậy Minh? Có chuyện gì vậy? Xuân bị tui đẩy ra bất ngờ, nên nhìn tui với vẻ mặt ngạc nhiên.
- Sao vú Xuân khác Trân vậy, tui cởi ra coi thử nha? Hỏi rồi tui đưa tay lên gỡ mấy cái nút áo.
- Kỳ là sao hả Minh? Xuân hỏi lại mà vẫn để yên cho tui cởi áo.
Bé Trân cũng tò mò ngồi gần lại, tui gỡ hết mấy cái nút áo rồi banh 2 vạt áo ra. Đập vào mắt tui không phải là hai cái hạt nhỏ nhỏ, nu nu lên như của Trân, mà nó to gấp đôi của Trân, tròn trỉnh trắng phau và phập phồng theo nhịp thở của Xuân. Hai đầu ti to hơn của Trân, đính trên 2 cái vầng màu hồng thẩm chỉa thẳng lên mời gọi. Nhìn cứ như một kiệt tác của tạo hóa.
- Vú Xuân to quá, gần giống như của cô Nga rồi.
- Hi hi sao mà bằng cô Nga được, con gái dậy thì thì ai ngực ai mà chẳng to lên.
- Vậy sao ngực mình không to lên? Trân ngu ngơ hỏi.
- Bởi vì mình lớn hơn bạn 1 tuổi mà.
- Ủa? vậy hả?
- Ừm, hồi lớp một mình bị bịnh nặng lắm, phải nghỉ học một năm để dưỡng bịnh. Cho nên học trễ hơn mấy bạn 1 lớp. sang năm ngực Trân cũng sẽ lớn như ngực mình thôi, tụi mình đang dậy thì mà.
- Dậy thì là sao?
- Ủa chứ mẹ Trân không dạy gì cho Trân biết sao?
- Không, có thấy nói gì đâu?
- Chắc mẹ Trân thấy Trân còn nhỏ nên chưa nói đó. Mẹ Xuân nói cho Xuân mới mấy tháng nay thôi. Khi mẹ thấy ngực Xuân bắt đầu lớn lên đó. Tự dưng mình thấy tức tức ở ngực nên đi hỏi mẹ, rồi mẹ mới kể mình nghe.
- Kể sao hả Xuân? Trân nó tò mò. Tui cũng tò mò không kém, ngồi dõng tai lên nghe.
- Tuổi dậy thì là tuổi chuẩn bị cho con gái trở thành thiếu nữ, rồi thành phụ nữ để có thể sinh con được đó.
- Vậy Xuân là thiếu nữ rồi hả?
- Hi hi chưa đâu, khi nào có kinh mới thành thiếu nữ được.
- Có kinh là có cái gì?
- Mình cũng không biết nữa, mẹ nói một lúc nào đó, con sẽ bị chảy máu chim, lúc đó con đừng có sợ, cứ nói mẹ biết, đó là có kinh, là thành thiếu nữ rồi đó.
- Zị Xuân còn khác Trân gì nữa không? Tui hỏi.
- Còn chứ, chim Xuân chắc khác chim Trân nữa đó.
- Đâu Xuân cho mình coi thử đi. Trân nó nói y như là nói thay tui zị đó.
Xuân nhỏm người dậy, cởi quần ra, nó mặc cái quần chíp màu trắng nhỏ xinh nữa. rồi cái quần chíp nhỏ xinh đó cũng bị nó tụt ra 1 cách nhanh chóng. Xuân dạng hai chân ra, ngã người ra sau cho 2 đứa học trò nhìn rõ. Chim Xuân ưởn cao lên rõ rệt, cái khác biệt đầu tiên là đám lông tơ phất phơ trên cái đồi trắng. Nó lại banh tiếp hai cái mép chim ra, bên trong là hai cái mép khác nhỏ hơn, cái hạt đậu to hơn hẳn của Trân nhô cao lên, bên trong là cái khe ẩm nước, hồng hào.
- Đẹp quá hen Trân! Tui nói với Trân.
- Dạ, đẹp hơn của con nữa. Nói rồi Trân cũng cởi quần ra so sánh với Xuân.
- Mẹ còn dặn là không được để con trai nhìn thấy hay sờ vào. Nhưng mà với Minh thì Xuân cho sờ đó. Hihi.
- Vậy hả? vậy còn con trai, khi dậy thì thì có khác gì không?
- Con trai hả? con trai thì mẹ không có nói, nhưng mà chắc phải khác chứ.
- Chắc khi đó của cậu cũng giống như của thầy Hùng hen?
- Ừ chắc vậy. Thôi Xuân cho mình chơi tiếp nha. Mình nhìn mà thèm quá đi.
- Ừ đúng rồi, Cậu chơi Xuân lẹ đi rồi chơi với con với, nhanh nhanh mẹ về bi giờ.
 
CHƯƠNG 6

Tui hôn lên môi Xuân, một cảm giác tuyệt vời xuất hiện, trong khi môi tui gắn vào môi Xuân, thì tay tui sờ mó bộ ngực Xuân, bộ ngực mới nảy của con gái dậy thì, một cảm giác lần đầu tiên tui có được, một cảm giác vừa đê mê, vừa tò mò, vừa thích thú. Hôn môi chán chê, tui tụt xuống hôn lên đôi “gò bồng đảo” (hình như tiếng hán việt gọi là vậy, chứ lúc đó tui chỉ biết đó là cặp vú giống như cô Nga thôi), tui ngậm cái
”nút áo” trên ngực Xuân, vừa mút vừa xoa, Xuân vẫn nhắm 2 mắt hít hà liên tục, rồi thì vùng bụng, lỗ rún, cuối cùng cũng đến đám cỏ non trên cái gò tuyệt đỉnh đó. Tay banh 2 chân Xuân ra, mắt không rời nơi tươi đẹp nhất của con gái, tui dừng lại đó, ngắm nhìn say sưa. Tuyệt tác… đó là tuyệt tác của tạo hóa, một màu hồng xinh tươi bao quanh một cái hang động, đính trên đó là viên kim cương tỏa sáng. Tui đang nhìn ngắm viên kim cương vô giá đó thì Xuân đẩy đầu tui vô như là bản năng, tui cũng theo bản năng, hun vào cái khe thần thánh đó, tui đánh lưỡi vào viên kim cương, liếm lên đám lông tơ phía trên, rồi xuống khe phía dưới, thậm chí tui liếm vào cả lỗ đít của Xuân mà không có một chút gì áy náy ghê sợ. Thơm quá, tuyệt quá, rạo rực quá… Ôi lần đầu tiên tui có cảm giác đó, tình yêu là gì?, tình dục là gì? Với cái tuổi lên 10 thì tui không biết, tui chỉ biết mình có một cảm giác là mình là một thiên thần, đang được ở trên thiên đường với một thiên thần khác. Tui lại hôn lại mút lại liếm, tiếng rên của Xuân từ khe khẻ sang to dần, rồi to dần.
Tui nhỏm dậy, đưa trái ớt lại gần con chim bé nhỏ đó, rồi nhấp. Nếu như với Trân tui chỉ cần chà xát trái ớt vào hạt gạo của Trân là nó khoái rồi. Nhưng khi tui làm vậy với Xuân một hồi thì Xuân tự dưng nắm lấy ku tui chĩa thẳng vào chim nàng, tui vẫn nhấp theo bản năng. Cảm giác vương vướng ép chặp làm tui thích thú vô cùng. Sau này tui cũng không hỉu là do màn trinh Xuân nằm sâu, hay do ku tui nhỏ wa’ mà vẫn chưa phá được trinh nàng. Xuân vẫn rên một cách khoái lạc. tui tiếp tục công việc của mình, vẫn nhấp trong niềm vui sướng tột độ.
Thế rồi tui ra, ra trong niềm sung sướng tột bật mà từ lúc tui sinh ra tới 10 năm rồi tui mới biết. Tui ngã rạp xuống người Xuân, đè vào bộ ngực thiếu nữ của nàng, rồi thở hổn hển. Xuân ôm lấy tui, cũng thở như chưa bao giờ được thở. Nằm một hồi thì thì Trân khều tui:
- Cậu, sao nằm đó, cậu dậy chơi với con đi.
Thật sự lúc đó tui hết cmn sức, tui chỉ muốn được nằm yên trên thiên thần của tui đánh một giấc thôi.
- Minh dậy chơi với Trân đi, Xuân mệt rồi, Xuân nghỉ xíu rồi chơi với Minh. Xuân nói với tui.
Thật sự lúc đó tui cũng mệt rồi, thật sự khi chơi với Trân tui ra bao lần cũng ko mệt, vậy mà chơi lần đầu tiên với Xuân tui mệt đứt cả hơi, chả hiểu vì sao nữa.
Nhưng tui vẫn cố ngồi dậy, ôm Trân vào lòng, rồi hôn lên đôi môi nó. Thật sự tui ko còn cảm giác như là hun Xuân, vị ngọt ngào ko còn nữa, nhưng tui vẫn hun, vẫn đánh lưỡi wa tìm lưỡi Trân rồi mút, rùi hun như bình thường. Rồi thì tui vẫn hôn lên con chim bé nhỏ chưa có lông có cánh của Trân, cũng mút cũng đánh lưỡi như bình thường, nhưng tui không còn cảm giác gì nữa, chỉ cố gắng làm như bình thường để Trân thích để mai này nó còn cho tui và Xuân chơi nữa.
Tui cố gắng chơi với Trân một hồi thì đồng hồ báo thức reng, may quá, sắp tới giờ mẹ Trân về. tui lật đật ngồi dậy, mặt quần áo vào, Xuân cũng mặc quần áo, rồi hai đứa ra bàn học ngồi đợi. Xíu sau mẹ Trân về thấy ngồi học vậy vui lắm.
Trân tiễn 2 đứa về, nhưng khi tui nhìn vào ánh mắt Trân, tui cảm thấy một nỗi buồn, nỗi buồn đó lay qua tui, tui cảm thấy mình có lỗi, lỗi rất lớn, hình như mình không tốt đối với Trân. Hình như là vậy…
 
CHƯƠNG 7

Trước tiên xin cảm ơn Mod Demons đã "Trả lại tên cho em" :)

Sau ngày hôm đó, tui đã biết yêu, biết yêu từ tuổi lên mười, thật sự thời điểm đó tình yêu là gì đó rất xa xỉ, nhưng với tui, đó là một cảm xúc thật chân thật, tui iu Xuân ko phải vì vú Xuân to hơn Trân, hay vì chim Xuân ngon hơn Trân, tui yêu vì tính cách, vì một gì đó nó làm tui luôn nhớ tới nàng, nhớ tới đôi vú xinh xinh, đám cỏ non tươi đẹp, hạt gạo làng ta… Tui không biết nữa? tui chỉ biết lúc đó tui chỉ nghĩ tới 1 người con gái, một người xinh đẹp chiếm trọn trái tim tui.
Hôm sau tui lại tới, vẫn như bao lần ôm mấy cuốn vở, vẫn tới kêu Trân mở cửa. Nhưng sao hôm nay không khí nó khác, có gì đó kỳ lạ lắm, nó đè lên trái tim tui vừa háo hức vừa tội lỗi. Tui nhìn Trân, hồn nhiên ơi, em đâu rồi? sao nhìn Trân mà chỉ thấy gì đó kỳ lạ, mình đã làm gì sai? Lúc đó tui cũng thương Trân lắm, hình như mình ko wan tâm nên Trân buồn. Tui hứa với lòng là xíu tui sẽ bù đắp lại cho Trân.
Xuân lại tới trễ nữa. Nhìn thấy Trân ngồi im, chứ ko như mọi khi, tui mới lên tiếng đề nghị:
- Trời nóng quá, tui ẳm Trân đi tắm cho mát nha?
- Chứ cậu không đợi Xuân tới à?
- Ko có đâu, chơi với Trân cũng vui mà? Tui nói dối.
- Thật ko cậu? Con thấy cậu thích Xuân chứ có thích con nữa đâu?
- Sao Trân nói vậy? tui chơi với Trân trước mà, sao mà ko thích Trân dc?
- Chứ ko phải cậu thấy Xuân, lớn hơn con, zú bự hơn con, chim đẹp hơn con nên cậu chê con sao?
- Làm gì có chuyện đó?tui thấy Trân cũng đẹp mà, tui thích Trân lắm.
Nói dối xong, nhìn thấy ánh mắt Trân cười tươi, tui cảm thấy mình vừa làm gì vậy? Tui ẳm Trân lên đi về phía nhà tắm. Tui cởi từng hạt nút trên người Trân rồi hôn lên 2 cái hạt vừa nhú trên ngực Trân, tay tui chà nhẹ trên hạt gạo của Trân, nơi tập trung 8000 sợi dây thần kinh, gấp bốn lần đầu dương vật con trai ( cái này tui con trên dicovery, ai không tin thì cứ search thì biết nhé). Tui vặn vòi sen, dòng nước mát lạnh xua tan cái nóng đầu xuân, tui hun vào chim của Trân, mút lấy 8000 sợi dây thần kinh thần thánh đó. Dòng nước suối tinh khiết chảy ra từng giọt từng giọt quý báo, tui nhẹ nhàng đón lấy. Tui mút lên 2 chiếc lá non nằm chơi vơi dưới hạt gạo xinh đẹp đó, dòng suối mát lạnh vẫn tuôn, tui uống từng ngụm một cách đam mê. Thế rồi…
- Trân ơi, mở cửa cho Xuân vào với!
Tui mún bay ra, đón chào tình yêu đầu tiên của tui. Nhưng dù sao thì vẫn còn kiềm chế dc. Tui ngước nhìn Trân. Trân kêu để con ra mở cửa cho, cậu cứ ở trong này đi. Rồi Trân vẫn khỏa thân như vậy mà đi ra, nhìn cặp mông con gái mới lớn cứ phất phơ theo mỗi bước chân, tui cảm thấy thật mình đang mơ thì phải. Trân ra gần cửa thì ném chìa khóa cổng cho Xuân kêu mở cửa vô rồi đóng lại cẩn thận nha, rồi chạy vô nhà tắm với tui liền, nó lại chụp đầu tui nhấn vào chim nó: cậu mút cho con tiếp đi, con đang phê nè. Tui lại vô vào chim Trân tiếp tục công việc dang dỡ. Xuân đi vào để sách vở lên bàn rồi đi vào nhà tắm, nhìn thấy cảnh tui và Trân nó đỏ mặt lên và cười:
- Hai bạn chơi sớm wa’ hen!
- Ai bảo đi trễ chi, bạn cởi đồ rồi vô tắm chung lun đi, trời nóng quá mà.
- Uh, mình vô liền nè!
Xuân nói xong rồi từ từ cởi đồ ra, tui dừng lại ngước lên nhìn thiên thần nhỏ của mình đang từ từ cởi bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài đó. Hai cái vú tròn trĩnh lại hiện ra, nhấp nhô theo cử động của Xuân, rồi con bướm xinh xắn ẩn hiện sao lớp lông mịn màng bay ra đáp vào mắt tui. Thấy tui ngồi thừ người ra, Trân nhéo tui cái, cậu mút cho con tiếp đi, con sắp ra rồi nè. Tui giật mình tiếp tục mút cho Trân, tui ngậm lấy hạt gạo rồi nhây nhây lên nó, Trân giật giật người rồi trào nước ra ào ạt, xịt cả lên trên mặt tui, tui liếm lấy liếm để.
- Úi, sướng quá cậu ơi!
- Ra rồi hén? Nước của Trân ngon ghê luôn đó.Tui cười.
- Ngon thật hả Minh? Cho Xuân nếm thử nào.
Xuân tiến tới ôm lấy mặt tui liếm mấy giọt nước còn động trên mắt, mũi tui. Tui buông Trân ra rồi ôm Xuân vào lòng hôn lên môi nàng, lưỡi hai đứa quyện lại làm một, đê mê tê tái. Hai tay tui lại xoa lên ngực Xuân, nhẹ nhàng bóp lên, cảm giác mềm mại tuyệt vời. Tui ngậm lên 2 đầu ty, mút chụt chụt, Xuân nhắm mắt tận hưởng.
- Cậu nằm xuống đi cho con mút ku cho, ku cậu căng cứng hết trơn rồi kìa.
- Ừ tụi mình ra ngoài đi, ở đây chật trội quá.
Rồi tui nắm tay 2 cô gái xinh đẹp của mình dắt ra ngoài sàn nhà. Tui nằm xuống cho Trân mút cu, nó vừa mút vừa xoa 2 viên bi, làm nó xăn lại căng cứng. Trân dùng tay tụt cái bao da xuống, nhờ nó hay tụt xuống vậy mà cu tui chui ra cũng gần hết, đầu khất đỏ bóng được thấm đẩm nước miếng của Trân. Tui nắm lấy tay Xuân kéo nó xuống tiếp tục hun nó, rồi lại mút vú. Xuân ngồi chồm hổm hướng con bướm xinh xắn vào miệng tui (cảnh này y chang phim JAV ghê, vậy mà hồi đó tụi tui tự làm trước). Tui ngắm nhìn chim Xuân, hạt le to lộ hẳn ra ngoài, 2 mét e ấp che lấp cái lỗ thần thánh. Tui vuốt nhẹ lên đám lông mềm nhạt của Xuân. Tui hun lên đó, rồi mút nhè nhẹ, nước của Xuân từ từ chảy ra, do nó ngồi nên nước chảy thẳng xuống miệng tui lun, thích vô cùng. Một hồi sau tui nhắm bộ chịu hết nổi nên kêu Xuân ngồi lên ku tui đi. Xuân nắm lấy ku tui rồi chỉ thẳng lên chà chà vào chim nó, nó xuýt xoa liên hồi. Trân ngồi nép qua một bên nhìn ngắm, tui kéo nó tới hun lên đôi môi nó. Xuân chà lên chà xuống chim nó trên ku tui, tui sướng quá sắp xuất tinh tới nơi nên la lên sắp ra rồi. Tui gồng mình xuất hết tinh lên người, 2 cô bé xúm lại liếm thử dòng tinh dịch chưa có tinh trùng đó của tui. Cả 3 đứa ôm lấy nhau rồi cùng nằm thở, một hồi thì tụi tui vào nhà tắm, vừa xối nước rửa rấy vừa đùa giỡn như những đứa con nít bình thường khác.
Tắm xong rồi đi ra mặt lại quần áo và ngồi vào bàn học, học bài cho ngày mai. Cũng nhờ chơi ra chơi, học ra học như thế nên 3 đứa học càng ngày càng giỏi. Mẹ Trân về thấy chúng tui học hành chăm chỉ vậy nên cũng vui ra mặt.
 
CHƯƠNG 8

Hai tháng sau, chúng tôi vẫn vừa chơi vừa học một cách vui vẻ, ngây thơ trong sáng như vậy. nhưng cũng có những sự kiện trọng đại xảy ra, chuyện cô Nga thầy Hùng bị vỡ lở ra, thầy Hùng bị mất việc phải vể làm ruộng, cô Nga vì không chịu nổi điều tiếng thiên hạ phải dọn đi nơi khác ở, kể từ đó cho tới sau này tui ko biết tin tức gì về cô nữa, thật là buồn, dù sao thì thầy cô cũng là người dạy chúng tôi bài học vỡ lòng đầu tiên. Tình cảm của tui và Xuân ngày càng nảy nở, có lẽ Xuân cũng thấy thái độ của tui mỗi lần chơi chung với Trân, tui lúc nào cũng chăm sóc Xuân kỹ càng hơn nên Xuân thích, mà thật sự tui cũng chỉ thích Xuân, mối tình đầu non nớt của tui, thiên thần của tui. Sau lần đi chơi đầu tiên đó lúc nào đi học Xuân cũng đón đường tui để cùng đi, tại đường từ nhà đến trường có đi ngang nhà Xuân nên tui cũng hay gặp rồi thì hai đứa sánh vai đi chung. Ngày xưa học trò đi học toàn đi bộ chứ ko có được chiếc xe đạp nào hết, chỉ có những đứa ở xa hay nhà giàu mới có xe đạp riêng mà đi, chứ tụi tui toàn đi bộ. Thật sự tui cũng thích đi bộ với Xuân lắm, chỉ ước gì được nắm tay nàng một cách công khai sánh đôi trên con đường làng, nhưng mà mấy thằng kia nó mà biết được là nó chọc có nước khỏi đi học luôn, nên tui cũng ngại lắm, lần nào gần tới trường tui cũng phải cắm đầu chạy vô trước hết, để Xuân hụt hẫng cũng buồn. Có 1 lần Xuân tấp vô trong con đường vắng hỏi tui:
- Minh có thích Xuân không?
- Có chứ, tui thích Xuân nhất trên đời.
- Vậy sao Minh không muốn cùng mình tới trường?
- Hic, tui cũng muốn lắm, nhưng mà bạn phải hiểu là tụi con trai nó chọc ghê lắm, tụi nó mà biết tụi mình thích nhau tụi nó chọc ghê lắm đó.
Xuân móc ra một cuốn sổ đưa cho tui, rồi nói:
- Minh đem về đọc rồi ghi vào nha, đừng có cho Trân biết đó.
- Gì vậy Xuân?
- Thì cứ về đọc sẽ hiểu.
Tối đó tui về mở sổ ra đọc, ngay trang đầu tiên ghi là “Nhật ký tình yêu” rồi có vẽ mấy hình đẹp lắm. trang thứ 2 Xuân nói về tui về tình yêu tui dành cho tui, về cảm giác mà tui đã mang tới cho Xuân, cuối cùng là Xuân nói Minh nghĩ gì về Xuân thì hãy viết ra, tụi mình coi cuốn sổ này như là một cầu nối tình yêu của chúng mình. Hic thời điểm đó tui không nghĩ Xuân có thể “sến” đến như vậy, bởi tui có thích Xuân nhưng còn rất non nớt nên ko nghĩ xa như vậy, có thể con gái lớn suy nghĩ cũng lớn hơn. Rồi thì tui cũng viết, viết đủ thứ viết về cảm xúc lần đầu tui có với Xuân, viết về cuộc sống nói chung là đủ thứ. Chúng tôi trao nhau cuốn sổ đó một cách bí mật, không cho Trân biết, tình cảm chúng tôi ngày càng lớn dần. Rồi thì tui đến nhà Xuân đón đi học luôn, mẹ Xuân có thấy cũng chào hỏi bình thường, cũng nhờ tụi tui học giỏi, mẹ Xuân đi họp phụ huynh cô giáo có khen nên mẹ Xuân cũng rất nể và tin tưởng tui. Dần dần tui được vào nhà Xuân chờ luôn chứ không phải đứng lấp ló ngoài cửa ngỏ nữa. Rồi thì tui cũng tạo được cảm giác quen thuộc với mẹ Xuân, nên chúng tôi có nhìu điều kiện ở bên nhau nhiều hơn. Rồi một hôm, tui ôm sách vở tới nhà Xuân thật sớm kêu vào gặp mẹ nó chào hỏi bình thường, mẹ nó có hỏi tui nói là dạ con có bài học muốn nhờ Xuân chỉ giúp ạ. Mẹ nó vui vẻ mời tui vào nhà rồi kêu tui lên phòng Xuân trên lầu, Xuân đang ở trên đó. Tui bước từng bậc thang mà cứ như bước lên thiên đàng vậy, Xuân không hề hay biết gì hết, tới phòng Xuân cửa vẫn mở nhưng Xuân đang thay đồ, chắc là chuẩn bị qua nhà Trân, tui đứng ngoài cửa nhìn vào thấy Xuân đang loay hoay chọn đồ, nhìn thấy thiên thần của tui đang khỏa thân chọn lựa tui rạo rực trong người chỉ muốn bay vào ôm Xuân vào lòng, nhưng tui vẫn đứng ngắm nhìn khoảnh khắc tươi đẹp đó. Xuân chọn chiếc quần lót màu xanh ngọc mặc vào rồi khoắt vào bộ đồ thật đẹp, đến khi nàng quay ra thấy tui đứng nhìn chăm chăm thì la lên:
- Trời, sao Minh ở đây làm Xuân hết hồn.
- Hihi, tui tới nãy giờ rồi, nhìn Xuân thay đồ thích ghê lun.
- Đáng ghét, sao Minh gan quá vậy, mẹ thấy là chết đó.
- Hi, mình xin phép mẹ đàng hoàng mà, mẹ Xuân chỉ Minh lên đây học chung với Xuân đó.
- Hả, chứ không phải qua nhà Trân sao?
- Thôi, hôm nay tụi mình học chung đi, Minh muốn được ở riêng với Xuân, Minh nhớ Xuân lắm.
- Vậy còn Trân thì sao?
- Thì lâu lâu không lên nhà Trân một buổi có sao đâu.
- Ừ, mình cũng muốn được ở riêng với Minh lắm, vô phòng đi đừng có đứng ngoài đó nữa.
Tui bước vào phòng bỏ sách vở xuống rồi ôm chầm lấy Xuân hôn lấy hôn để. Xuân la oai oái, đẩy tui ra:
- Thả Xuân ra đi, mẹ lên là chết đó.
- Bộ Xuân không thích tui nữa hả?
- Hông phải, đợi xíu đi, mẹ lên bây giờ đó nè.
Tui đành thả Xuân ra, lượm sách vở lên rồi ngồi xuống bàn học, mặt mày bí xị.
- Hi hi, làm gì mà buồn xo vậy.
- Xuân còn nói nữa, người ta qua chủ yếu là được chơi riêng với Xuân mà.
- Hi hi, đừng có giận nữa, đợi xíu đi, mình biết tính mẹ mà, mẹ sẽ mang nước lên cho 2 đứa bây giờ đó.
- Thật hả, vậy tụi mình học trước rồi xíu chơi sau hen?
- Uhm, học xong đi, rồi Xuân cho Minh chơi thoải mái luôn nè. Chịu chưa?
- Hi hi chịu liền chịu liền.
Rồi chúng tôi ngồi vào bàn học, cái bàn xếp kiểu nhật nhỏ xíu để dưới sàn, 2 đứa ngồi đối diện nhau, chân chạm vào nhau cũng thích vô cùng. Tui cố ý để chân mình chạm vào giữa hai chân Xuân, rồi chà chà vào. Xuân để yên một hồi rồi chịu ko nổi la lên Thôi đừng có chọc Xuân nữa, xíu nữa đi Minh. Vừa lúc đó mẹ Xuân mở cửa bước vào, đúng như dự đoán của Xuân, mẹ đem theo 2 ly nước chanh cho 2 đứa, thấy tụi tui ngồi học nghiêm chỉnh mẹ vui lắm.
- Hai đứa học chăm chỉ nha, uống nước chanh cho mát. Mẹ xuống dưới nhà coi hàng, cần ăn uống gì thì xuống dưới kêu mẹ nha.
- Dạ con cảm ơn cô nhiều ạ.
- Ừ, hai đứa học đi nha.
Mẹ Xuân vừa đi ra khỏi phòng, khép cửa lại tui liền bay thẳng qua thiên thần của tui liền.
- Hi hi, nhớ Xuân quá à. Tui vừa nói vừa ôm Xuân vào lòng, Xuân cũng nũng nịu ngồi dựa lưng vào ngực tui.
- Nhớ ghê lắm hả? mà nhớ Xuân hay nhớ gì khác nè?
- Minh nhớ hết tất cả những gì của Xuân luôn.
- Nhớ nhiều mà sao ghi trong nhật ký ít quá vậy, Xuân ghi quá trời mà Minh chỉ ghi cụt lủn, chán ghê.
- Hì, mình dốt văn mà, có biết ghi gì đâu.
- Ko chịu, dốt cũng phải ghi thật nhiều vào, nhớ Xuân thế nào thì ghi vào như thế đó, không thì làm thơ cũng được. Xuân thích thơ lắm nè.
- Trời, viết còn ko được mà kêu người ta làm thơ.
- Ko biết, giờ Minh phải làm một bài thơ thật hay đi, rồi Xuân cho Minh chơi, còn ko thì thôi, ko cho ôm nữa. Nói rồi Xuân đẩy tui ra làm vẻ mặt yêu không chịu được.
- Hic, hay Xuân cho Minh chơi trước đi, rồi từ từ Minh làm thơ sau.
- Không, nếu giờ mà không làm thơ thì không được làm gì hết á. Mà nếu Minh làm được 1 bài thơ thì Xuân sẽ gọi Minh bằng anh luôn, chịu không?
- Thật hả? như trong phim đó hen.
- Ừ, thích không? Làm thơ đi, vài câu thôi cũng được.
Nghe thấy viễn cảnh được Xuân gọi bằng anh, tui thích quá cũng phải vắt óc ra làm vài câu thơ.
- Rồi được rồi, Xuân lấy sổ ra ghi lại đi nè. Tui vừa nói vừa kéo Xuân vào lòng, vòng tay ôm trước ngực Xuân. Xuân lấy sổ nhật ký ra rồi chuẩn bị viết.
Tui đưa tay mân mê lên ngực Xuân để tìm cảm xúc.
- Xuân đến xua tan mùa đông.
Ơi đàn chim én bay về đông vui.
Anh ánh tia nắng mặt trời.
Yêu sao làn gió nhẹ nhàng thổi qua.
Em là tất cả những gì của anh.
- Trời, hay quá. Minh tự làm thật đó hả? vậy mà nói không biết làm thơ.
- Hì hì, hay thật không?
- Thật, mà sao thấy nghi nghi quá. Làm sao mà Minh làm được như zị.
- Bí mật, không nói đâu, miễn sao có thơ cho Xuân được rồi. Mà Xuân thực hiện lời hứa đi.
- Lời hứa gì? Xuân giả nai.
- Hứ, kêu người ta bằng anh đi chứ?
- Hi hi, ừ thì anh được chưa?
Xuân vừa nói vừa chồm lên hun vào môi tui. Tui hòa nhip vào cùng Xuân tiến tới hạnh phúc ngọt ngào.
 
CHƯƠNG 9

Tui ngồi sát tường dang rộng 2 chân cho Xuân ngồi vào trong, tui hôn lên tóc Xuân, mùi thơm con gái ngào ngạt, tui hít lấy hít để, hai tay vòng lên bụng nàng. Tui hôn lên tai, thổi nhẹ lên đó, Xuân nhắm mắt thở nhẹ. Tay tui lần lên ngực xoa nhẹ lên đó, tận hưởng. Xuân nghiêng đầu cho tui hun lên đôi môi dịu ngọt, lưỡi tui quấn lấy lưỡi nàng mút nhẹ nhàng, chúng tôi trao nhau nụ hôn bất tận, nụ hôn của tinh yêu, của dục vọng. hai tay tui bắt đầu lần cởi hàng nút áo, ngực Xuân lộ ra nằm gọn trong tay tui, hai đầu ti vung cao cương cứng, tui xe nhẹ nhàng rồi ngửa Xuân ra để ngậm lấy hai 2 ngọc bé xíu đó. Xuân bắt đầu rên ư ử. Tay tui lại tiếp tục lần vào trong quần nàng, chạm vào chiếc chíp màu xanh ngọc mà lúc nãy tui đã được chứng kiến nàng mặc vào. Xíu nữa thôi tui sẽ tự tay lột nó ra, nhưng không phải bây giờ, tôi xoa vào bên ngoài chiếc tam giác huyền thoại đó. Một tay xoa cái mu ưởng cao, một tay bóp vú, còn miệng thì ngậm chặc lưỡi nàng. Thật sung sướng, thật thần tiên.
Ku tui căng cứng chỉa thẳng vào lưng nàng, chắc Xuân cũng cảm nhận được nên nàng liên tục ngọa ngậy cái lưng vào nó để tăng sự tiếp xúc vào thằng nhỏ. Một hồi Xuân tự nhỏm mông dậy rồi tuộc chiếc quần ra vất qua một bên, tôi nhìn xuống vào giữa hai chân nàng, chiếc quần xanh ngọc giờ đã ướt đẫm làm lộ những sợi lông đen ẩn hiện. Tui đặt Xuân nằm lên cái bàn con, hướng con chim bé nhỏ ngay tầm mặt tui, nhẹ nhàng từng chút, từng chút một tui cởi quần chíp của Xuân ra, lớp lông bây giờ đã đen và nhiều hơn lần đầu tiên tui thấy, nó chạy dọc từ trên cái đồi cao đó phủ xuống gần tới hột gạo mà giờ đây đã nở to và nhô hẳn ra ngoài. Tui chạm vào nó, Xuân hơi giật mình chút rồi đưa miệng vào bắt đầu mút vào đón những dòng nước đầu tiên rỉ ra, mùi hương quyến rũ của Xuân tràn đầy vào phổi tui, tui đánh lưỡi lên xuống vào chim nàng, Xuân rên càng lúc càng lớn. Tui mãi mê tận hưởng lạc thú của mình, tay vẫn không quên bóp lấy 2 quả đào phía trên.
Cuối cùng Xuân cũng phải đầu hàng trước sự tấn công dồn dập đó, nàng ra ướt đẳm trên mặt tui, phải công nhận một điều là mặt dù mới lớn nhưng dâm thủy của Xuân rất nhìu, mỗi lần lên đỉnh, nước cứ xịt ra thành tia thẳng vào mặt vào mắt của tui, tui vẫn há miệng đón lấy.
Rồi Xuân ngồi xuống tụt cái quần tui ra, giải phóng thằng nhóc đang biểu tình trong đó. Con ku bé nhỏ của tui sau một thời gian được 2 người đẹp thay nhau chăm bón vun trồng, giờ nó đã lớn hẳn lên, vượt qua khỏi cái thằng anh yếu ớt của nó. Cái bao da giờ đã có thể tụt hẳn xuống, để lộ một cái cây to cứng và nổi những sợi gân xung quanh nó. Xuân ngậm lấy thằng nhỏ, nó vui mừng chui vào miệng nàng, lưỡi nàng liếm quanh cái đầu gọ bóng loáng, sướng, sướng ghê lắm, tui trân mình tận hưởng. Xuân cứ mút lấy mút để ku tui, hai tay xoa bóp 2 viên bi săn tròn bên dưới. Được một hồi tui chịu không nổi nữa mới giật đầu Xuân ra, đè nàng xuống, để thằng nhóc được gặp người yêu của nó rồi nằm đè lên người nàng. Tui ôm đầu xuân hôn tới tấp lên mắt, lên mũi rồi lên môi nàng. Tui hẩy hẩy cái mông mình để thằng nhỏ trượt lên trượt xuống khe chim của Xuân.
- Sướng quá Xuân ơi. Tui rên lên.
- Em cũng sướng lắm, mạnh nữa lên đi anh. Ư ư…
- Hay Minh nhét nó vào của Xuân luôn nha. Giống như thầy Hùng với cô Nga vậy đó. Tui chợt nảy ra ý tưởng.
- Là sao hả Minh?
- Ừ thì hồi đợt mình thấy thầy Hùng nhét ku thầy vào chim cô Nga luôn đó.
- Đau lắm không Minh?
- Chắc là có thấy cô Nga la đau nè.
- Thôi, Xuân không chịu đau được đâu.
- Nhưng mà cô chỉ đau có một xíu thôi, rồi thấy cô và thầy vẫn chơi tiếp bình thường mà. Nhìn mặt cô lúc đó thích lắm luôn đó.
- Thật không đó?
- Thật mà, thầy Hùng nói con gái lần đầu ai cũng phải đau vậy đó, nhưng chỉ lúc đó thôi. Những lần sau sẽ chỉ sướng thôi, chứ không đau nữa đâu.
- Ừ nếu vậy anh cho vào em đi, a muốn làm gì em cũng cho hết.
- Anh yêu em nhìu lắm.
Nói rồi tui ngồi dậy cằm lấy thằng nhóc chĩa thẳng vào cái lỗ bé xíu của chim Xuân, lúc đó tui cũng hồi hộp lắm, người cứ run bần bật, Xuân cũng nhỏm dậy nhìn tui làm. Tui chà chà vào chim Xuân cho nước ra nhìu hơn, rồi đẩy ku vào, hụt, tui lại lấy thế đẩy vào lần nữa lại hụt, nó cứ trượt lên trượt xuống không thể vào đúng đích được. Quái, sao thấy thầy Hùng làm dễ lắm mà ta? Có thể là do của thầy to bự và của cô cũng rộng ra rồi nên dễ dàng hơn tui.
- Sao vậy anh? Sao không cho vào đi? Xuân thắc mắc.
- Xuân đợi xíu. Để từ từ tui tìm cách. Tui quính lên hết anh em gì nữa, mồ hôi bắt đầu rịn ra.
- Không được thì thôi anh à. Anh chà bên ngoài thôi mà em cũng thích lắm rồi.
- Không, tui phải cho nó vô cho bằng được.
- Hay để em phụ cho nha.
- Ừ đúng rồi. Xuân banh chim ra dùm tui đi.
Rồi Xuân đưa hai tay xuống, banh hai cái mép ra để lộ cái lỗ hồng hào phập phồng bên trong. (Các bạn có thể tưởng tượng được cảnh trong căn phòng đó. Hai đứa nhóc 10, 11 tuổi, trần truồng ngồi banh chim ra cố gắng chơi trò mà đáng lẽ phải 8 năm nữa nó mới được phép chơi. Xung quanh sách vở nằm lẫn với quần áo. Lúc đó mẹ Xuân lên chắc xỉu tại chỗ, hehe!) Với sự trợ giúp của Xuân, tui từ từ đưa đầu thằng nhỏ vào rồi đẩy nhẹ, Xuân cắn chặt răng lại chờ đợi, khi đã vào được một chút rồi tui nói Minh đẩy mạnh vào nha. Xuân gật đầu hồi hộp. Thế rồi tui lấy sức đẩy mạnh ku tui vào, nó vướn phải cái gì đó, tui tiếp tục đẩy mạnh cái nữa, Xuân kêu ré lên, nước mắt nước mũi chảy ra. Tui nhìn xuống thấy mấy giọt máu thấm đẩm ra, bám vào ku tui. Tui cũng cuống quít cả lên chưa biết làm sao thì nhớ lại cô Nga cũng bị chảy máu như thế này, lúc đó cô nói thầy đã lấy đi đời con gái em gì đó. Tui trấn an Xuân:
- Không sao đâu Xuân chuyện này là bình thường mà, Minh vừa lấy đi đời con gái của Xuân đó.
- Là sao hả Minh? Hu hu đau quá nè.
- Lúc đó cô Nga cũng bị chảy máu như vậy nè, ai cũng vậy hết đó Xuân. Lần sau sẽ không bị nữa.
- Hu hu không biết đâu, mình đau lắm.
Tui nằm ôm Xuân vào lòng hun nhẹ nhẹ lên má nàng rồi thủ thỉ những lời yêu thương. Rồi Xuân cũng không khóc nữa, bắt đầu tìm môi tui hôn, tay ôm chặt vào lưng tui cào nhẹ.
Tui lại leo lên người Xuân, hôn hít, sờ mó lên ngực, lên bờ vai, lên cổ nàng. Xuân bắt đầu rên lại, nàng bắt đầu hứng lên, hai tay liên tục chà sát lưng tui. Rồi tui kê thằng nhỏ vào lại chim nàng, nàng vẫn rên ư ử, tui đưa tay chỉnh thằng nhỏ vào lại lỗ, lần này thì dễ dàng hơn, chắc do nó đã biết đường đi, tui đẩy vào từng chút từng chút một, Xuân nhăn mặt cố chịu đựng, rồi thì cũng vào hết. Một cảm giác không tưởng tràn ngập lấy thằng nhỏ, chặc hẹp, co thắt, một cảm giác sung sướng gấp trăm lần khi cho vào miệng. Tui và Xuân đều trân mình, mọi giác quan đều tập trung vào nơi tiếp giao giữa háng. Tui rút ra nhẹ rồi lại đẩy vào cứ thế, cứ thế. Xuân vẫn nhắm nghiền 2 mắt chịu đựng. rồi nét mặt cũng giãn ra, bắt đầu tận hưởng. Tui được thể nhấp càng lúc càng nhanh, cảm giác sung sướng tràn ngập, rồi tui không thể chịu đựng được nữa, gồng hết sức mình phóng sạch tinh thẳng vào người Xuân. Tui la lên một tiếng rồi đổ ập xuống người nàng. Cả hai đều thở hổn hển, như vừa leo qua được một ngọn núi cao vời vợi.
Hai đứa nằm yên như thế một lúc thì cũng thở đều trở lại.
- Anh sướng quá Xuân ơi. Lần đầu tiên anh có cảm giác đó. Anh yêu em lắm.
- Em cũng yêu anh lắm.
- Em còn đau không?
- Còn, nhưng đỡ hơn lúc nãy, giờ nó tê lắm nè.
- Ừ nghỉ ngơi vài ngày chắc là hết thôi.
Hai đứa ngồi dậy, nhìn bãi chiến trường. Chim Xuân dính đầy tinh dịch của tui hòa lẫn với máu làm nó bết lại, rin rít.
- Giờ nước đâu mà rửa hả Xuân?
- Híc, làm sao giờ? Nhà tắm ở dưới chứ trên này đâu có đâu.
- Ừ thôi lấy khăn lau đỡ rồi mặc đồ vào, xíu Xuân xuống dưới nhà rửa nha. Anh về nhà tắm luôn cũng được.
Chúng tôi mặc lại đồ vào, rồi ngồi ôm nhau nói chuyện. Xuân cầm quyển sổ nhật ký ghi vào ngày kỷ niệm trọng đại hôm nay. Hôm nay là ngày đầu tiên Xuân chưa kịp làm thiếu nữ mà đã thành đàn bà. Tất nhiên là lúc đó chúng tui chưa biết chuyện đó. Với tui Xuân là cô gái đầu tiên đi qua đời tui. Là số 1 của cuộc đời tôi.
Xuân đến xua tan mùa đông
Ơi đàn chim én bay về đông vui
Anh ánh tia nắng mặt trời
Yêu sao làn gió nhẹ nhàng thổi qua
Em là tất cả những gì của anh.
- Anh nói bài thơ này có gì bí mật, nói em nghe đi. Xuân đọc lại bài thơ rồi hỏi tui.
- Hi hi, anh đó em đó, nó là tình cảm của anh dành cho e.
Xuân đọc đi đọc lại nhìu lần mà vẫn không phát hiện ra được.
- Thôi em không biết đâu. Anh nói đi, không là em không chơi với anh nữa.
- Hihi. Tui lấy tay che đi một phần bài thơ, chỉ để lại mỗi chữ đầu tiên mỗi câu.
- Xuân ơi, Anh yêu em!
- Trời ơi, sao hay quá vậy, thật là bất ngờ, em cũng yêu anh nhìu lắm.
Haha nói chứ bài thơ này có phải của tui đâu. Với đầu óc 1 thằng 10 tuổi làm gì mà làm được. Bài này là của anh hàng xóm tui, ông chuyên gia làm thơ đăng lên báo mực tím. Lúc ổng làm bài này tui có ngồi sát bên nghe rồi ổng có kể cái bí mật mấy chữ đầu tiên cho tui nghe. May sao tên Xuân cũng giống tên bồ ổng nên tui áp dụng luôn chứ tui có biết gì đâu.
- Anh Minh nè, chuyện tui mình yêu nhau, anh đừng có cho Trân biết nha.
- Ủa sao vậy Xuân?
- Trân là bạn thân của em. Chuyện gì nó cũng kể với e, nó thương anh ghê lắm, giờ nó biết e cướp anh của nó chắc nó giận lắm.
- Nhưng mà anh chỉ yêu mình em thôi.
- Thì tụi mình vẫn yêu nhau bình thường chỉ có điều là trước mặt Trân đừng để nó biết.
- Vậy tụi mình có qua nhà Trân chơi nữa không?
- Có chứ, vẫn qua chơi bình thường có gì đâu. Ngày mai anh qua chơi với Trân đi.
- Ủa vậy còn em? Em không đi sao?
- Hic, em còn đau lắm, chắc phải nghỉ vài ngày cho khỏe lại đã. Mà giờ mẹ em cho phép anh lên học chung với em rồi mà. Lo gì mà tụi mình không chơi được. Anh cứ chơi với Trân bình thường đi nha.
- Ừ, anh biết rồi. Thôi anh về, trễ rồi.
- Dạ, anh về đi, em đi không nổi đâu còn tê lắm.
 
CHƯƠNG 10

Về nhà tui vô phòng tắm kiểm tra thằng nhỏ, thấy nó sưng vù, tức tức, buốt buốt khó chịu vô cùng, nhất là nó cứ cảm giác như mắc đái mà ko đái được vậy. Hic nó hành tui khó chịu cả đêm. Chắc do tui bắt nó làm việc quá sức chịu đựng của nó, lần sau chắc không dám cho vô như vậy nữa, sợ quá.
Sáng mai ngủ dậy, thằng nhỏ bình thường trở lại, may quá. Tui lên trường thì thấy bé Trân ngồi trong lớp chứ không chạy nhảy ngoài sân như mọi hôm, mặt nó xụ một đống, nó liếc lên thấy tui vô thì cụp mắt xuống lại xụ một đống.
- Trân! Sao ngồi buồn xo vậy? bộ có chuyện gì hả? tui vô hỏi thăm nó.
- Hứ, cậu còn nói nữa. con giận cậu rồi.
- Ủa sao vậy Trân.
- Cậu còn nói nữa, hẹn chiều qua wa nhà con chơi, vậy mà đợi mãi mà không thấy ai hết. Xuân cũng không qua luôn. Hai người đi chơi riêng phải không?
- Đâu có đâu, nhà tui có việc mà, có ông chú ở xa mới về cả nhà phải ở nhà tiếp ổng chứ tui có muốn ở nhà đâu? Tui nói dối.
- Thật không đó? Vậy sao Xuân cũng không tới.
- Hic, tui làm sao biết được.
Hai đứa đang nói chuyện thì Xuân đi vào, nhìn điệu bộ đi cà nhắc cà nhắc của Xuân là tui biết chắc nó còn đau. Tui muốn bay tới hỏi thăm mà có Trân ở đó nên không dám.
- Ủa bạn bị sao vậy? Trân hỏi Xuân.
- Ah không có gì, mình bị đau bụng từ hôm wa tới giờ. Hôm wa không wa nhà Trân học được, xin lỗi nha.
- Ủa bạn bị bịnh hả? vậy mà mình cứ tưởng.
- Bạn tưởng gì? Mình bị từ hôm wa tới giờ, sáng nay định nghỉ học nhưng mà ráng đi nè.
- hì không có gì? Bạn ngồi đi cho đỡ đau. Vậy chiều nay bạn có qua nhà mình học không?
- Thôi, chắc mình đi không nổi đâu. Minh qua học chung với Trân đi nha.
- Xuân còn đau lắm hả? hay thôi chiều nay khỏi học luôn nha? tui hỏi.
- Minh! Không được nói vậy. bạn phải qua học với Trân cho Trân khỏi buồn đi. Vừa nói Xuân vừa liếc mắt với tui.
Nhìn vẻ mặt Xuân, tui vội nói: ừ ừ để mình qua học với Trân cũng được, khi nào Xuân khỏe thì tui mình lại học chung nha.
- Ừ, Xuân khỏe là học chung với 2 bạn liền.
- Vậy chiều nay cậu qua học với con nha, con nhớ cậu lắm đó.
- Ừ chiều tui qua với Trân. Tui nói với vẻ mặt buồn hiu.
Chiều đó, tui ôm sách vở đứng tần ngần trước cửa nhà, muốn qua nhà Xuân thăm nó, mà không dám đi, sợ gặp Xuân giận tui, vì nó nói là tui phải qua chơi với Trân cho Trân khỏi nghi ngờ. Suy nghĩ một hồi tui tặc lưỡi đi qua nhà Trân, dù gì có qua nhà Xuân chắc cũng không chơi được gì, Xuân đang đau mà. Dù sao tui vẫn còn 1 con chim đang chờ ở nhà Trân.
Đến nhà Trân thì đã trễ hơn mọi khi, mẹ nó đã đi làm. Tui kêu cửa, Trân chạy ra nói:
- Con đợi cậu mãi, cứ tưởng cậu không tới chứ?
- Sao không tới được, hứa với Trân rồi mà, mà bữa giờ ko tới nhà Trân tui cũng nhớ Trân lắm.
- Hứ nhớ con hay nhớ nó?
- Nó nào? Tui lo lo trong bụng sợ nó nói tui nhớ Xuân.
- Hứ còn nó nào nữa? vừa nói nó nắm tay tui để vào chim nó. Nó này nè.
- Hi hi, Trân này, tui cũng nhớ Trân chứ bộ.
Rồi 2 đứa tung tăng chạy vào nhà. Nó ôm ghì lấy tui, hun hít đủ chỗ, tui cũng ngữi mùi thơm từ Trân tỏa ra mà trong lòng cũng bắt đầu động đậy. Tui ôm Trân vào lòng, hun lên tóc nó.
- Tóc Trân thơm lắm nè!
- Hi hi, vậy hả cậu? con nhớ cậu ghê lắm, bữa giờ không được gặp cậu rồi?
- Nhớ tui hay nhớ nó?! Tui bắt trước Trân ghẹo lại nó.
- Con nhớ cả hai luôn! Vừa nói nó vừa để tay lên ku tui sờ sờ.
Rồi nó nhỏm dậy kéo quần tui xuống, thằng nhóc lại được dịp dựng đứng lên. Cảm giác tức tức vừa mới đỡ giờ lại trở lại. Tui nhăn mặt vì đau đau ku.
- Ủa sao hôm nay nó khác mọi khi vậy cậu? Trân nhìn thấy thằng nhỏ to hơn, đầu khất bóng lưỡng tụt hết ra khỏi bao, gân guốc nổi lên nên nó hỏi.
- Ừa nó mới lớn mấy ngày nay đó Trân. Mà nó đau đau, tức tức khó chịu lắm.
- Nhìn giống của thầy Hùng hen? Nó vừa hỏi vừa đưa tay nắm trọn thằng nhỏ, vuốt lên vuốt xuống.
- Úi đau. Chưa giống lắm đâu, còn nhỏ xíu mà.
- Ủa cậu bị đau nó hả? lạ wa’ hen.
- Ừa, chắc con trai khi nó lớn lên ai cũng bị vậy hết trơn.
- Để con hun nó cho nó bớt đau nha.
- Ừ nhẹ nhẹ thôi nha Trân.
Rồi Trân ngậm nhẹ nhàng vào ku tui, mút chậm chậm. Tui trân mình vì buốt, nhưng rồi nhìn thấy Trân ngậm thằng nhỏ, nước miếng bao lấy nó, vừa ấm áp vừa sung sướng cảm giác tê buốt nhường chỗ cho cảm giác tê sướng. Tôi ngồi hưởng thụ cảm giác sung sướng mà cô cháu gái mình mang lại, thật là tuyệt vời, nhìn Trân say sưa bú liếm cho tui, tay cầm 2 viên bi vo tròn thật là thích.
Một hồi sau, tui chịu hết xiết, ẳm cô cháu gái lên bàn học, tụt quần nó xuống, banh hai chân ra, nhìn vào cái mu ưởn cao, hạt gạo lồi ra, điểm xuyến vài sợi lông tơ thật đẹp. những giọt nước rỉ ra từ khe suối, tui gục mặt vào bướm Trân, vừa hun vừa liếm, tui liếm lên liếm xuống, liếm cả vào ass Trân, cảm giác thật là tuyệt. tui đưa tay lên lùa vào áo Trân, sờ vào ngực nó, ngực Trân chỉ hơi vung lên xíu chứ ko rõ nét như Xuân, nhưng 2 núm vú đã nở rõ, săn chắc. tui vừa xoa vú vừa bú chim làm Trân kích thích vô cùng, nước nhờn chảy ra càng lúc càng nhìu. tui húp lấy húp để như thằng chết khát.
Rồi tui đặt thằng nhỏ đè lên chim Trân, chà lên chà xuống, trong đầu suy nghĩ mông lung lắm, có nên nhét nó vào hay không? Nhìn vào cái khe bé xíu đó, cộng thêm cảm giác đau buốt từ hôm qua tui bỗng sợ, thôi thì đợi từ từ vậy. Tui đẩy đẩy thằng nhỏ trượt lên trượt xuống khe bướm Trân. nhìn vẻ mặt nhắm nghiền tận hưởng của Trân tui biết nó sướng vô cùng, miệng không ngớt rên rỉ.
Có vẻ ku tui nó đã biết chơi chim thật sự là như thế nào, nên khi chỉ đẩy đẩy bên ngoài như vậy dường như nó không đủ đô, nên lâu ra cực kỳ. Hồi sau tui mỏi quá, nên nhét ku lại vào miệng Trân cho nó mút, Trân cũng ngoạm lấy mút thật mạnh. Giờ thì tui mới cảm thấy sướng trào dâng, con ku gân guốc đủ lông đủ cánh của tui nằm trọn trong miệng Trân, thấm đẩm nước miếng của nó. tui nắm tóc Trân giữ lại, rồi nhấp ku liên tục vào miệng nó, thật sướng, thật tuyệt vời.
Tui trân mình xuất hết tinh khí vào miệng Trân, nó nhăn mặt đón lấy rồi nuốt cái ực.
- Con sướng quá cậu ơi. Hôm nay cậu chơi con lâu thật đó.
- Trân có thích không?
- Có chứ, con thích lắm, cậu phải chơi con thường xuyên hơn đó, chứ vừa rồi con buồn lắm đó.
- Ừ, tui biết rồi, tui sẽ thường xuyên qua chơi với Trân mà.
- Hi hi, con thương cậu nhất trên đời, cậu có biết không?
Nghe câu nói của Trân tui chợt chạnh lòng. Tui biết tình cảm Trân dành cho tui là thật, là trong sáng là thật lòng. Nhưng trong lòng tui chỉ có mỗi mình Xuân, tui không thể làm buồn lòng Trân được, chắc một lúc nào đó tui sẽ giải thích cho Trân hiểu, tình yêu là như thế nào, mặc dù tui cũng chư hiểu rõ nó là như thế nào nữa.

có một chap ngắn các bác xem tạm.:-$
 

Bình luận mới